---*---
-
Thầy… thầy ơi, thằng Y Ly nó đi rừng bị
con hổ… hổ mang… mang cắn ngất trong rừng… thầy chạy đi coi nó với em…
Giọng thằng Y Ruôi từ xa hớt hải chạy lại làm thầy
giáo Nguyên giật mình. Thầy ngước lên, đẩy cặp kính cận đang trễ xuống mũi lên
cao chút, gấp trang giáo án đang soạn dở rồi bước nhanh ra cửa.
-
Em nói sao? Y Ly bị hổ bắt sao? Nó đi rừng
với ai mà bị hổ bắt?... em nói rõ thầy nghe xem nào.
Y Ruôi thở không ra
hơi, nghe thầy nói cũng phải phì cười. Chẳng hiểu nó truyền tin thế nào lại bị
thầy nghe nhầm ra thế. Trông điệu bộ vội vã của thầy nó càng mắc cười hơn. Thở
gấp lấy hơi nó vội xua hai tay.
-
Không… không phải thầy ạh. thằng Y Ly bị
con hổ mang cắn, là rắn hổ mang chứ không phải hổ. Đi theo em, à nó đi với em vô
rừng bắn sóc. Nó đi không cẩn thận giẫm phải con hổ mang, à… rắn hổ mang. Không
may bị đớp vào chân. Nó sợ quá té xỉu. Em hút nọc ra rồi gọi mãi mà nó không tỉnh.
Em cõng nó không nổi, đành lấy lá cây che nắng cho nó rồi về gọi mọi người. Buôn
xa quá, em sợ không kịp… thầy đi xem nó với em nhé.
Hai thầy trò hớt hải chạy
đi, thầy chỉ kịp đóng sơ cái cửa nứa của căn phòng cũng làm bằng nứa. Thực ra
nó là cái lán tranh vách nứa do dân trong buôn hò nhau một ngày công để làm cho
thầy giáo mới về buôn.
Thấm thoát thầy cũng ở
đây được một năm rồi. Tốt nghiệp Đại học đã hai năm, tấm bằng loại khá đủ sức để
thầy xin vào mấy truờng gần nhà. Nhưng những ngày đi thực tập trên vùng rừng
núi cao nguyên làm thầy thay đổi quyết định. Những đứa trẻ hiền lành thật thà,
nguời dân mộc mạc bình dị, cái chân chất gần gũi ấy khiến thầy cảm thấy gắn bó
với nơi này biết bao. Những nguời dân bình dị như chính nếp sống của học đã giữ
chân thầy ở lại, trở thành thầy giáo nơi buôn Kang Dăng này, cái buôn nhỏ chỏ độ
vài chục nóc nhà lấp ló sau những ngọn đồi
trùng điệp một màu xanh rừng thẳm. Trẻ con ở đây hiếu học lắm. Có em một buổi
đi học một buổi lên rẫy giúp cha mẹ làm cỏ tỉa hạt hay thu hoạch vụ mùa. Có em
buổi đi học buổi vào rừng kiếm măng mang ra chợ xã bỏ mối cho mấy quán của nguời
Yoăn. Vất vả vậy mà không em nào nghỉ dù chỉ một buổi học, sĩ số lớp duy trì đều,
nhiều em đạt danh hiệu Học sinh tiên tiến đuợc lãnh thuởng, cha mẹ chúng cũng mừng,
mang theo bó rau bí hay ít măng rừng đến cho thầy, cảm ơn rối rít. Thầy từ chối
không nhận bảo đem về thì họ cuời bảo: “thầy cứ ăn đi, ở nhà ăn không hết mà”.
Lời thật thà ấy nghe mới bình dị làm sao khiến thầy vui lạ. Tuy mới chỉ ở đây một
năm nhưng mối quan hệ thầy trò và cha mẹ chúng cũng trở nên gần gũi, hiểu nhau
hơn.
Con đuờng mấp mô đây bụi
cỏ, đi một lúc đã dẫn sâu vô rừng. Gặp con suối mát, Y Ruôi nghỉ mệt ngồi xuống
vục nước rửa tay rửa mặt.
-
Thầy cũng rửa mặt cho mát.
-
ừ, em rửa đi, nhanh lên đi xem Y Ly thế
nào chứ để bạn một mình trong rừng nguy hiểm.
-
dạ, nhưng em mệt quá thầy ơi. Nãy giờ em
chạy cả đoạn đuờng xa… thầy đừng lo, nó sẽ không sao đâu mà.
-
…
Hai thầy trò lại đi tiếp…
*--*--*
Thầy đi khuất sau con dốc,
cả lũ ôm bụng cuời.
-
Thằng Y Ruôi đóng giả tài thật, nhìn mà
không biết nó đang nói dối. tao cứ tuởng nó đang nói thật mày ạ.
-
ừ, thằng này giỏi… ấy, mà nó có nói dối
mình bao giờ chưa nhỉ???
-
ừ nhỉ, phải đấy???
-
thôi thôi. Mấy cậu vào việc chính đi, ở
đó mà nói nhiều, nhanh không thầy về bây giờ.
Giọng lớp truởng H Siêu
vang lên có uy lực đến lạ, cả đám vội lật đật mở cửa buớc vào căn phòng vách nứa
cửa khép hờ ban nãy, cùng nhau dọn dẹp. Chợt H Siêu đứng ngẩn nhìn quanh.
-
Gì vậy H Siêu?
Y Quân lên tiếng xé tan
không gian nín lặng trong vài phút.
-
À, thầy ở gọn gàng quá. Tôi cứ tuởng thầy
sống tuềnh toàng lắm chứ, con trai mà, lại ở môt mình nữa.
-
Ui dào, bà tuởng ai cũng như bà à..
-
Tôi thì sao chứ… ý ông là gì???
-
Ớ đâu có.. à, không biết thầy có nguời
yêu chưa nhỉ?
-
Không biết nữa. Chắc là có rồi chứ.. Hay
là chưa nhỉ…
Cả đám vừa dọn dẹp vừa
nói chuyện rôm rả.
-
Không biết Y Ly làm xong việc chưa ta.
Nó mà không chặt được cành mai đẹp là không đuợc đâu.- H Siêu chợt nhớ ra.
-
ừ, tôi cũng mong xem cây mai quá. – giọng
H Thư xen vào.
…
*--*--*
- thầy ơi, em quên đường
rồi, hình như bên này hay sao ấy… à không, đuờng kia thầy ạ…
Y Ruôi tư lự truớc ngã
rẽ không nhớ đi đường nào.
-
Y Ruôi, em cho thầy biết đi, em đang dối
thầy đúng không? Chúng ta đi lòng vòng nãy
giờ rồi mà chưa tìm thấy Y Ly. Trong khi các em đã thuộc khu rừng này rõ
lắm cơ mà.
Lau mồ hôi lấm tấm trên
trán, thầy Nguyên nghiêm mặt.
-
Đâu có… dạ không có đâu thầy.- Y Ruôi vẫn
làm bộ kiên quyết dù giọng nói đã có phần ấp úng.
-
Y Ruôi, nói thật đi nào. Thầy biết xưa
nay em đâu có nói dối như vậy. các em có “âm mưu” gì đúng không?
Thầy nhấn mạnh từ âm
mưu làm suýt nữa Y Ruôi phì cuời.
-
Dạ không có đâu thầy… thật ra… dạ đây là
đề xuất của lớp truỏng… tại chúng em biết ở chỗ thầy đón năm mới vui lắm, có
mai vàng, bánh chưng… tụi em sợ tết ở đây buồn thầy không ở lại với tụi em nên…
Y Ruôi cúi mặt ấp úng.
-
Ôi, cậu nhóc này…-Thầy phì cuời- thật
là, thì ra đây là kế “điệu hổ li sơn” đó hả?- Thầy hóm hỉnh- vậy các bạn khác ở
đâu rồi?
-
Dạ… ở nhà thầy ạ…
Câu chuyện tiếp tục
trên con đuờng về buôn, thầy Nguyên cảm thấy trong lòng có niềm vui khó tả.
*--*--*
Lớp truởng H Siêu chạy
hết chỗ nọ sang chỗ kia chỉ đạo lau bàn ghế, quét mạng nhện, sắp xếp lại bạn
làm việc của thầy… nhìn ai cũng vui vẻ, mặt lấm tấm mồ hôi.
-
Lau nhanh nào các bạn. H Thư lau kĩ cái
bàn nhé… ấy ấy cuốn sách ấy để chỗ cũ cho thầy…
-
Dọn dẹp xong chưa các bạn trẻ..?
Giọng thầy Nguyên vang
lên khiến căn phòng bỗng im bặt, không khí căng ra, các bạn ngơ ngác nhìn nhau.
H Siêu chưa kịp định thần, lắp bắp như kẻ cắp bị bắt quả tang đang ăn trộm. “thầy…
thầy… Y Ruôi…”
Y Ruôi buớc theo
sau thầy, gãi đầu gãi tai.
-
Xin lỗi lớp truởng… tôi… tôi nói thật với
thầy rồi.
-
Úi … cậu này…
-
Thôi đuợc rồi, thầy biết kế hoạch của
các em rồi, H Siêu cũng đừng trách bạn ấy.- thầy Nguyên vội lên tiếng.- thầy cảm
ơn các em, thầy vui và cảm động lắm, cảm ơn các em…
H Siêu đỏ mặt cuời trừ.
-
À mà lần sau đừng tự tiện xâm nhập nhà
nguời khác thế nhé. Ít ra cũng phải nói truớc cho thầy biết đuờng chuẩn bị chứ,
không lộ mất mấy bí mật đời tư của thầy thì sao?!- thầy Nguyên nháy mắt hóm hỉnh.
Căn phòng nhỏ vỡ òa, lũ
trò nhỏ nhao nhao lên: “bí mật gì vậy thầy? a, thầy có bí mật gì kìa…”
-
Các bạn ơi, mai về rồi, mai vàng về rồi
này…- Y Ly đủng đỉnh vác cây mâi buớc vào.- Ơ, thầy,… hì hì… ủa, lớp truởng, vậy
là sao…?
-
Còn sao trăng gì nữa, thầy biết kế hoạch
của tụi mình rồi. thôi vào đây, xem cây mai thế nào đã. Sao cậu đi lâu thế, làm
chúng tôi đợi mãi.
-
Tại tôi tìm mãi mới thấy cây vừa ý mà…
-
….
Cái lạnh se se tràn qua
căn phòng. Gió lùa qua khe vách nứa rồi
đi ra qua cánh cửa cũng bằng nứa mang theo tiếng cuời giòn vang trong trẻo của
nguời thầy và đám trò nhỏ. Đang giao mùa, cái lạnh mùa đông đang nhường chỗ cho
khí trời ấm áp đầu xuân. Xuân đang về trên vùng đất cao nguyên này….
H XÍU H MOK
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét