Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

26 tháng 6, 2013

VƯỢT CẠN

Cuộc sống là một hành trình bất tận trên những chặng đường. Trong đó, có không ít lần ta sẽ có những chuyến vượt cạn, vượt qua thử thách khó khăn, hay đơn giản là vượt qua chính mình…
……………..

Gió thốc vào mặt những lớp bụi đỏ, nắng hắt qua ô cửa kính, phả hơi nóng oi bức. Những triền dốc gồ ghề hiện ra lờ mờ trong nắng chiều tà. Con đường đất nằm oằn mình quanh ngọn đồi, lổm ngổm ổ voi, ổ gà. Chiếc ô tô lồng lộn cật lực qua những vũng nước ngập cả nửa bánh, lắc lư nặng nề, trên mình chở đầy người và những thùng to đầy ự. Dọc đường đi, những ngôi nhà sàn lấp ló sau hàng cây, thưa thớt ẩn hiện trên những triền đồi, thưa thớt và vắng heo hút đến rợn người. Oi bức, chật chội, bụi bặm và mệt, người đau ê ẩm. Cô có thể cảm nhận rõ ràng những điều này khi vừa bước xuống xe. Nó khác hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng ban đầu. Dù đã chuẩn bị tâm lý, cô vẫn hơi thất vọng với những gì vừa trải qua.
-         Tất cả tập trung. Các bạn thân mến. Như vậy là sau hành trình dài leo đồi lượn dốc, nhóm sinh viên tình nguyện chúng ta đã có mặt tại địa điểm hội quân. Từ giờ đến tối các bạn sẽ có thời gian nghỉ ngơi, sắp xếp đồ đạc và chuẩn bị bữa tối. Tối nay, chúng ta sẽ sắp xếp nhân sự và phân bố địa bàn. Còn ai có ý kiến gì không? Nếu không thì các bạn giải tán tự do,...
Giọng anh Bảo oang oang trên chiếc loa tay, mọi người đã tươi tỉnh trở lại và bắt tay vào việc dọn dẹp, sắp xếp mọi thứ. Nơi nhóm tập kết là một ngôi nhà gỗ đã cũ, khá rộng, nằm lọt thỏm giữa rừng cây. Đến giúp cả nhóm còn có một số thanh niên người dân tộc, họ mặc áo thổ cẩm, nước da ngăm bánh mật khỏe mạnh rám nắng. Những bàn tay thoăn thoắt chất lại đống củi, san lấp mặt bằng trước cửa. Chẳng mấy chốc, mọi thứ đã ổn thỏa, mọi sự mệt mỏi dường như đã biến mất, nhường chỗ cho sự hào hứng đang lan tỏa nơi đây. Cô cũng cảm thấy vui hơn, hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần nào. Cô mỉm cười rồi hòa vào nhóm các bạn đang tích cực dọn dẹp, phải mau lên chứ. Trời sắp tối rồi….

*                   *

*

Sinh ra và lớn lên ở thành phố, gia đình bố mẹ đều làm công chức, cô chẳng bao giờ phải làm gì ngoài học. Học chính khóa, học thêm, học đàn, học vẽ,… ngày qua ngày cô gắn bó với con chữ, cây viết. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi, khoảng trời bình yên một màu hồng tuyệt đẹp. 18 tuổi, cánh cửa đại học mở ra nuôi ước mơ cô ấp ôm trong những khoảng trời. Cô thích hát, thích mơ mộng và muốn được ngao du. Nhưng mẹ lại không muốn như vậy, bà muốn cô theo học y thay vì học sân khâu điện ảnh hay thanh nhạc. Cô không thể chống lại ý muốn của bố mẹ dù bao đêm khóc thầm ướt gối, tiếc cho những điều mình mong muốn. Bởi thế, cô hay ngầm chống đối ý kiến của mẹ, lảng tránh mỗi khi mẹ  muốn tâm sự với cô, cô thích tự làm theo ý mình, mẹ cứ nói, còn cô cứ cố gắng làm theo điều mình thích. Cả  đợt hè này cũng thế, dù cận kề với việc ôn thi tốt nghiệp, mẹ cố khuyên để năm tới hãy đi, cô vẫn quyết tâm đi tình nguyện. Kệ, nhất định cô sẽ đi, quyết định thế.

*              *

*

Năm học trôi qua thật nhanh, bỏ gọn những thứ cần thiết vào ba lô, sao vẫn thấy nhiều và nặng thế nhỉ. Nào thuốc đau đầu, đau bụng, thuốc cảm sốt, kem chống muỗi, chăn, màn, áo khoác,… mẹ nhét một đống đồ vào ba lô để cô đem theo. Thật là rắc rối. Cô phì cười trước sự cẩn thận đến thừa của mẹ, có lẽ với mẹ, cô lúc nào cũng bé bỏng và vụng về như thế. Đeo ba lô lên vai, miễn cưỡng chào tạm biệt mẹ, cô nhanh chân hòa vào dòng người màu áo xanh đang lên xe, chuẩn bị cho hành trình mới.

*            *
*

Đêm nơi núi rừng thật đáng sợ. Tiếng chim kêu lanh lảnh trong không khí. Xa xa, tiếng chim cú ồm ồm vang một góc rừng. Gió lùa cành cây xào xạc. Sự lạnh lẽo đang xâm chiếm cả cánh rừng. Trong ngôi nhà cũ, mọi người quây quần bên bếp lửa, bập bùng ánh sáng xua tan cái không khí ảm đạm ngoài kia. Đêm nay mưa rơi rả rích và trời khá lạnh. Anh Bảo đang sắp xếp nhân sự. 55 sinh viên trong nhóm sẽ được phân về các thôn. Nhóm cô có 15 người, đông người nhất trong các nhóm, được phân về thôn 7, là thôn xa và khó khăn nhất trong vùng, anh Bảo động viên các thành viên trong nhóm cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ, cô được phân làm trưởng nhóm. Dù lần đầu tham gia còn khá bỡ ngỡ, nhưng trước sự tin tưởng của mọi người, và cũng muốn chứng tỏ là mình làm được, cô gật đầu đồng ý. Ngọn lửa được khơi thêm để xua tan cái lạnh và cơn mưa rừng đang ầm ào ngoài kia.

Quen lắm hình ảnh những đứa trẻ cõng em, dáng gầy gò, mái tóc cháy nắng, da đen nhẻm, theo mẹ lên nương. Những đôi chân lội suối nhanh như chú sóc chuyền cành cây, những bàn tay nhỏ nhắn bẻ măng hái rau thoăn thoắt của những đứa trẻ, khi động vào bảng và phấn viết sao khó khăn đến thế. Những ngày đầu thật vất vả, nhóm tình nguyện phải đến từng nhà nằm cách nhau cả quãng đồi để vận động các em đến lớp học chữ. Những em nhỏ cứ đi học được một bữa là bữa sau lại lên rẫy, lên rừng giúp cha mẹ bẻ măng, hái rau, trông em. Cô và các thành viên trong nhóm không nản chí, quyết tâm tìm cách giải quyết vấn đề, tập hợp động viên các em lên lớp. Rồi mọi việc cũng suôn sẻ hơn, các em đến trường đông hơn và việc dạy các em học trở thành một hoạt động thú vị.

*          *

*

Đêm. Gió vi vu lùa tán lá, mưa rả rích rơi, trời lạnh đến lạ. Đang thiu thiu ngủ, cô và nhóm tình nguyện chợt giật mình vì tiếng gõ cửa gấp gáp, tiếng người ồn ào, vội vã. Một người đàn ông trẻ, có lẽ là người bản địa, trên vai cõng một người phụ nữ, hình như là một sản phụ. Mặt người phụ nữ tái nhợt, đang run lên vì lạnh. Người đàn ông trẻ nói bập bẹ thứ ngôn ngữ tiếng kinh chưa sõi.
-         Vợ tôi… nó… đẹ… đẹ… không được. anh chi giúp nọ…. bác sị… giúp vợ tồi… nó đau từ chiều hôm quà mà nọ khung đẹ…
Mưa vẫn rả rích rơi, ở đây lại không có trạm xá, nếu đưa qua trạm xá cũng mất mấy tiếng đồng hồ, làm sao bây giờ? Câu hỏi lớn đặt ra với những sinh viên giữa màn đêm. Không ai bảo ai, mọi người đốt thêm lửa, nấu nước nóng và sưởi ấm cho người sản phụ kia. Mọi người nhìn nhau ái ngại, rồi mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.
-         Chị Mai, làm sao đây?
Có ai đó lên tiếng hỏi. Cô ngập ngừng.
-         Tôi … tôi cũng không biết nữa, chưa bao giờ tôi lâm vào tình huống này,… nhưng dù thế nào cũng phải giúp đỡ mẹ con họ…
-         Hay chị đỡ đẻ đi, dù sao chị cũng được học qua rồi mà
-         Nhưng tôi…
Mọi ánh mắt nhìn cô đầy tin tưởng, nhất định, phải cố gắng lên.
Người phụ nữ đẻ con đầu lòng, lại đang bị sốt, thể trạng rất yếu. Đang bối rối, cô chợt nhớ đến những thứ mẹ đã chuẩn bị trước khi đi, may quá, vẫn còn để trong ba lô.
Cô sinh viên cẩn trọng thực hiện theo những gì mình đã thưc tập, trong một điều kiện hi hữu, không khí căng ra, im lặng. Chỉ có tiếng sột soạt của những thao tác, tiếng lách tách của than hồng và tiếng rên rỉ của người sản phụ. Mồ hôi rịn ướt trán, trời đang mưa mà không khí có cảm giác nóng đến khó chịu.
Oe oe oe,… tiếng khóc của bé trai chào đời khỏe mạnh khiến bầu không khí vỡ tung, phá tan sự căng thẳng rợn người những phút vừa qua. Tiếng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười nở trên từng khuôn mặt những người trong căn phòng này. Nụ cười nở trên môi trút đi sự căng lên của các cơ mặt bởi sự tập trung cao độ. Có lẽ cô là người cười tươi nhất, thực hiện thao tác cuối, cô lau người cho em bé và cuộn cu cậu trong chiếc chăn thổ cẩm người cha đem theo. Qua rồi cơn nguy hiểm, mẹ tròn con vuông. Người sản phụ mỉm cười mãn nguyện nhìn cậu con trai được đưa lại đặt cạnh mình, người đàn ông gần đó lại gần người vợ, nắm bàn tay vợ và ngắm nhìn đứa con đầy âu yếm. Cô đứng đó, ngắm nhìn gia đình nhỏ đang quây quần bên nhau, sự hạnh phúc đang hiện trên những khuôn mặt rạng rỡ kia, lòng cô chợt dâng lên những cảm giác mông lung khó tả. Trong không gian, có tiếng gà rừng gáy te te đâu đó, mưa đã ngớt và những tia nắng đầu ngày đang luồn qua kẽ lá rọi về khu rừng già.
-         Chúc mừng anh chị, cháu trai kháu khỉnh dễ thương lắm. Rất may, cả 2 mẹ con đều khỏe mạnh.
-         Cạm ơn bác sị… tôi vui cài bung lẳm.
Người đàn ông trẻ rối rít cảm ơn nhóm sinh viên, nghẹn ngào không nói thêm được câu gì, anh đến bên vợ. Họ nói với nhau bằng ngôn ngữ địa phương, không ai hiểu họ nói đang những gì, nhưng có lẽ, chắc chắn một điều, họ đang hạnh phúc chào đón một sinh linh mới, đứa con đầu lòng.

Cô lặng lẽ bước ra bờ suối rửa tay, vục làn nước mát vỗ lên mặt. Nước mát lạnh lăn trên da rồi rớt xuống hòa mình vào dòng sông mẹ hiền hòa. Xa xa, mặt trời mọc hồng rực một vùng trời đông lấp loáng, làn sương mỏng dăng dăng trong thung lũng tựa đám mây ham vui đang dạo chơi vờn vách núi. Cô đứng lặng im ngắm dòng nước đang trôi, có chiếc lá vàng rớt xuống, chao nghiêng rồi đáp nhẹ trên mặt nước. Tiếng nói bật ra nhẹ bẫng trong không khí, thì thầm. “… Mẹ… Con cảm ơn mẹ….”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét