Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

23 tháng 8, 2014

NẮNG



Nắng to soi lưng mẹ
Nắng dài chiếu lưng cha
Nắng tràn đầy mặt đất
Ngày lại ngày nắng qua

Nhưng bỗng một ngày kia
Mây đổ bóng ngang trời
Từng dòng hạt mưa rơi
Nắng đi đâu không thấy
Nắng đâu rồi nắng ơi



Không ai biết một điều
Nắng đi tìm mặt trời
Chợt thấy giọt lệ rơi
Thương mẹ cha vất vả
Nắng đi để mưa tới.

VIẾT CHO NHỮNG KHOẢNG NHỚ


Khi ta ở xa nhau, anh và em vẫn giữ liên lạc qua những cuộc điện thoại và cả những dòng tin nhắn. Dạo này, anh và em liên lạc rất thường xuyên. Sáng, trưa, chiều, tối, hầu như lúc nào cũng có những cuộc chuyện trò giữa hai ta. Vậy mà, khoảng nhớ trong em vẫn cứ đong đầy, nhớ anh đến da diết. Em không định hình được mình đang nhớ điều gì…
Những dòng tin nhắn mình gửi cho nhau cứ đầy lên trong điện thoại em. Dòng tin nào giận hờn, dòng tin nào quan tâm, dòng tin nào ước hẹn… những dòng tin chứa đựng bao cảm xúc yêu thương. Có tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ gọi “anh ơi…” đầy nũng nịu. Anh vội vàng gọi lại “sao vậy em” bằng giọng nói gấp gáp lo lắng. Có lẽ lúc đó anh lo cho em lắm, bởi thường thì những khi em cầu cứu anh là lúc em đang gặp vấn đề. Có dòng tin nhắn an ủi khi em buồn “đừng buồn mà T. anh thương T. mưh…” nghe sao thân thương đến lạ. Những lúc ấy dù có buồn đến đâu em cũng phải nở nụ cười dù là cười méo. Đôi khi giữa những dòng tin nhắn ấy, em lại chợt ước ao, giá những lời này là lời nói trực tiếp mà anh nói ra, thay vì phải biểu đạt bằng những con chữ lạnh lùng kia. Em hiểu rằng, anh cũng đang nhớ em nhiều lắm, cũng ước ao được bên em những lúc đó, an ủi em bằng những lời yêu thương vào ôm chặt em vào lòng, để tai em áp vào ngực anh, nghe và cảm nhận nhịp đập trái tim anh. Tình yêu đôi khi chỉ cần có vậy, nhẹ nhàng thôi, khẽ khàng thôi, nhưng ngọt ngào và êm ái lắm.

Yêu xa, điều em chưa từng nghĩ mình sẽ phải trải qua, nhưng lại xảy ra với em lúc này. Anh và em, bây giờ, xa nhau đến nửa ngàn cây số. Khoảng cách có xa vậy không anh? Trong những dòng tin nhắn đầy yêu thương, anh vẫn gọi em là “bé T.”. Em nghe và chợt thấy mình sao nhỏ bé và yếu đuối quá chừng. Nhỏ bé, yếu đuối cần anh chở che, kề bên mỗi ngày, thậm chí là mỗi giây phút. Có phải đó là dư vị ngọt ngào của cái gọi là tình yêu?

Anh đó, đôi khi anh cũng ích kỷ lắm nhé, tham lam lắm nhé. Có những dòng tin nhắn anh kết thúc bằng một dòng cuối “em sẽ chỉ là bé T. đối với anh thôi nhé…” anh mong em mãi là cô bé của riêng anh mà thôi. Em chấp nhận, vì em, cũng mong anh sẽ luôn bên em, là của riêng em mà thôi, chỉ yêu thương mình em thôi. Anh nhé!
Ngày vui của đôi mình sẽ không xa nữa, đôi nhẫn, một bữa tiệc nho nhỏ để ra mắt họ hàng, những người thân yêu của cả hai. Chặng đường phía trước còn xa và gian nan lắm, em biết, nhưng, chỉ cần có anh ở bên, chúng mình sẽ cùng vượt qua. Anh nhé!

18 tháng 6, 2014

TRẠI SÁNG TÁC VĂN HỌC-NGHỆ THUẬT TỈNH DAK LAK NĂM 2014 TẠI EAKAR


Sáng 17-6, Trại sáng tác Văn học-Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Dak Lak năm 2014 do Hội VHNT tỉnh và UBND huyện Ea Kar phối hợp tổ chức đã kết thúc .

Tham gia Trại sáng tác có 14 tác giả, trong đó có 9 tác giả chuyên ngành văn học, 3 tác giả âm nhạc và 2 tác giả là nghệ sĩ nhiếp ảnh. Trong thời gian 8 ngày, các tác giả đã đi thực tế các địa phương trên địa bàn huyện Ea Kar… lấy tư liệu sáng tác. Kết quả, Ban tổ chức đã nhận được hơn 30 tập bản thảo thuộc các thể loại: Thơ, Truyện ngắn, Ca khúc Âm nhạc và Ảnh nghệ thuật.
Đoàn đi thực tế tại Khu BTTN Ea Sô chụp hình lưu niệm cùng cán bộ đơn vị
Theo đánh giá của Ban tổ chức, hầu hết các tác giả dự Trại đã thể hiện tinh thần lao động nghệ thuật nghiêm túc, bước đầu mỗi tác giả đều có đề cương sáng tác với nhiều chủ đề đáng quan tâm, trọng tâm là các tác phẩm sáng tác về quê hương và con người trong công cuộc xây dựng cuộc sống mới. Ở lĩnh vực văn xuôi và thơ, ngoài những cây bút "gạo cội", trong đợt sáng tác lần này đáng chú ý là cây bút trẻ H’Xíu H’Mok (người dân tộc Ê đê), ngay lần đầu tiên tham gia trại cũng đã có những tác phẩm được đánh giá là chất lượng ...

Các tác phẩm trong đợt sáng tác lần này sẽ được hoàn thiện và đăng trên Tạp chí Cư Yang Sin của Hội.

 Theo Thế Hùng (Báo Đăk Lăk)
>>> Xem bài đăng gốc tại ĐÂY

1 tháng 5, 2014

TRUYỆN NGẮN TRÊN CHƯ YANG SIN – LẮNG NGHE TỪNG GIỌNG NÓI...

Truyện ngắn được người viết ưa chuộng bởi sự lắng kết của thể loại, kết cấu tinh xảo, tập trung vào một vài cảnh huống, lại có thể hoàn thành câu chuyện trong một thời gian ngắn. Lựa chọn thể loại này, người viết có thể tập trung khắc họa thật sâu đậm một lát cắt “mảnh mai” nhất nhưng lại đủ sức khái quát cả bức tranh hiện thực vô cùng rộng lớn.


Năm qua, Tạp chí Chư Yang Sin đã nhận được sự quan tâm của nhiều tác giả truyện ngắn trên cả nước với nhiều phong cách sáng tác. Với lượng trang in không nhiều, chỉ khoảng từ bốn đến năm truyện cho một số xuất bản, chiếm một vị trí khá khiêm tốn nhưng truyện ngắn luôn được coi là thể loại tiên phong, góp phần làm nên chất lượng, bản sắc của tạp chí. 
Là một tờ báo văn nghệ nằm ở vùng sâu vùng xa, thế nhưng Chư Yang Sin vẫn là một địa chỉ tin cậy của nhiều tác giả. Nhà văn Trung Trung Đỉnh định cư Hà Nội nhưng vẫn nhớ đến Tây nguyên như là quê hương thứ hai của mình. Truyện ngắn Bài ca tuyệt mật kể lại một câu chuyện của quá khứ: Những người lính tham gia chiến tranh giải phóng Tây nguyên thời kỳ chống Mỹ. Tác phẩm một lần nữa lại là lời nhắc nhở nhẹ nhàng sâu lắng gửi đến thế hệ trẻ hôm nay về những mất mát khổ đau mà cha ông đã trải qua trong cuộc chiến tranh tàn khốc.
Cũng lấy cảm hứng từ lịch sử, tác giả Tiến Thảo với truyện ngắn Bóng đại thụ giữa hồn sông núi dẫn dắt người đọc về xa hơn, đến những năm tháng đầy biến động của lịch sử dân tộc dưới triều Nguyễn. Ở đó có những con người văn võ toàn tài, lấy việc dân việc nước làm bổn mạng, phận sự của mình. Thâm trầm, sâu sắc và phảng phất u hoài, Tiến Thảo là một hội viên lớn tuổi nhưng vẫn còn hứa hẹn nhiều sáng tạo mới mẻ. Cũng một giọng văn trầm lắng, nhưng truyện ngắn Những buổi chiều ở cung Trầm Phố của Vũ Dy lại là câu chuyện của những người trẻ hôm nay. Đọc văn Vũ Dy, độc giả dễ hình dung về một phố huyện xa xôi, nhỏ bé, ở đó có những con người sống thầm lặng nhưng cũng không hiếm những nguồn cơn làm cho người ta dậy sóng. Nhà văn Kim Nhất vẫn bền bỉ viết. Năm qua, chị góp thêm một tiếng nói khá hóm hỉnh, cái hóm của người già khi nhìn về một vấn đề rất trẻ: Tình trộm.
Trong năm qua, những giọng nói quen thuộc của Lê Khôi Nguyên, Nguyên Hương, Nguyễn Ngọc Phú, Huỳnh Thạch Thảo... vẫn đều đặn, đem đến một cảm giác yên tâm cho bạn đọc về sức sáng tạo bền bỉ của những cây bút đã khẳng định được “thương hiệu” trong nhiều năm qua.
Nhưng, giọng nói làm cho người ta tin tưởng nhất trong năm qua vẫn là giọng nói của những người trẻ. Thật đáng mừng vì điều đó! Bạn đọc Chư Yang Sin đã quen thuộc với những tác giả Lê Minh Phong, Vũ Thị Huyền Trang, Mộc Anh, Phạm Thị Ngọc Thanh... vẫn đều đặn xuất hiện trên tạp chí. Hội viên trong tỉnh có H’Siêu Byă, H’Xíu Hmok, Nguyễn Anh Đào... và các tác giả chưa phải là hội viên nhưng vẫn viết rất đều đặn, đó là: Hồ Thị Thu Hiền, Vũ Hương Nam, Hồng Phúc, Vân Giang...
Đọc tác phẩm của các tác giả trẻ, chúng ta dễ thấy được thế mạnh riêng của họ: Sự nhạy bén của tuổi trẻ. Họ xông xáo trải nghiệm và kể với chúng ta về những góc khuất, những khía cạnh phức tạp và muôn màu của tuổi trẻ. Tuổi đời còn trẻ nhưng truyện của Lê Minh Phong lại rất già dặn. Truyện ngắn Người cha giữ lửa kể về những đau đớn, vật vã của một bé gái không có cha, và người mẹ vẫn hàng đêm vỗ về con gái rằng cha sẽ về, cha của con đang giữ lửa ở Tây nguyên. Truyện ám ảnh người đọc bởi sự táo bạo của lối viết và sự xót xa, dồn nén của tâm trạng. Được biết, Lê Minh Phong hiện đang là biên tập viên của Tạp chí Sông Hương. Một giọng văn trẻ trung khác hiện đang tạm trú ở Huế, thỉnh thoảng vẫn trở về nhà tại Buôn Ma Thuột và có nhiều tác phẩm gửi cho tạp chí, đó là tác giả Vân Giang. Lối viết mới cộng với sự tung tẩy của trí tưởng tượng đã làm nên nét duyên cho truyện ngắn của chị. Đọc Tam giác không đều, độc giả được dẫn dắt vào trò chơi của những người trẻ tuổi, ở đó, mọi chuyện, kể cả tình yêu, hôn nhân, hạnh phúc có thể được giải quyết, quyết định bởi những khẩu lệnh: enter, delete,… Tình yêu là đề tài muôn thuở, luôn hấp dẫn người viết, cũng là nơi bạn đọc chờ đợi nhiều nhất. Hi vọng, trong năm tới, độc giả được nghe nhiều hơn những giọng nói mới lạ, sâu sắc, chứng kiến những bước đi dài hơn, xa hơn.
Xin dừng lại lâu hơn một chút ở mảng đề tài về Tây nguyên, về vùng đất đang ngày đêm cưu mang, nuôi dưỡng, cung cấp bầu sữa nóng hổi, tiếp thêm sức mạnh cho các nhà văn thực hiện sứ mệnh của mình. Trong năm qua, các trang viết về Tây nguyên, về vùng đất Đắk Lắk vẫn thường xuyên được đăng tải. Điều đáng mừng là sau lớp nhà văn đã thành danh như H’Linh Niê, Kim Nhất, Văn Thảnh… hiện đã có nhiều cây bút trẻ người dân tộc bản địa năng nổ xông xáo khám phá sự huyền bí của đại ngàn. Những tiếng nói dẫu còn rụt rè nhưng không thiếu sâu sắc của H’Xíu Hmok, của H’Siêu Byă, H’PhiLa niê… Câu chuyện của họ có sự hấp dẫn riêng, có phong vị riêng của một vùng đất chúng ta yêu mến. Đọc truyện ngắn của H’PhiLa Niê, thấy bận bịu vô cùng về một vùng quê vốn nhiều trăn trở lo toan. Truyện của H’Xíu Hmok thường lấy khung cảnh một buôn làng nào đó vùng ven đô thị. Ở đó, dẫu còn nhiều vất vả, lo toan nhưng con người biết sống vì nhau, lo cho nhau. Buôn làng hôm nay khác buôn làng hôm qua, cuộc sống luôn đổi thay không ngừng, và có những đổi thay làm người đọc xót xa, tiếc nuối…
Tuy nhiên, độc giả còn mong đợi nhiều hơn, đòi hỏi nhiều hơn là sự dấn thân, sự dũng cảm của các tác giả trẻ. Văn chương luôn là con đường không hề bằng phẳng, nhưng bạn đọc Chư Yang Sin có quyền tin tưởng về những thành tựu của họ trong thời gian tới.
Mùa xuân đến, những âm thanh mới sẽ nổi lên, ám ảnh, quyến rũ…
Nguyễn Văn Thiện

>>> Xem bài đăng gốc tại đây

2 tháng 4, 2014

CHUYẾN DẠO CHƠI CỦA ĐÁM MÂY



Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ dài và mệt mỏi. Nắng lên rồi, nắng sớm của ngày mới. Ánh nắng vàng trải rực rỡ rọi chiếu xuống thế gian. Từng tia nắng như nhảy nhót trên các nhánh lá, hả hê rọi chiếu xuống những giọt sương long lanh mải vui chơi quên mất đêm đã tàn. Những giọt sương sợ hãi vội thu mình lại, lăn tròn trên phiến lá xanh mướt. Vô ích, tia nắng kia chẳng bỏ qua cho hạt sương ham vui. Thật tội nghiệp. Nắng chiếu sưởi ấm lớp bong mềm mại trắng muốt làm tôi thấy thoải mái và dễ chịu. Một ngày mới bắt đầu, tôi lại tha hồ lơ lửng giữa trời xanh, tự do và ngạo nghễ ngắm nhìn cả nhân gian bằng góc nhìn từ trên cao. Thật là khoan khoái và thú vị. Cơn gió nhẹ thoảng qua, cái nắng đầu hè hanh nồm và nong nóng. Tôi bắt đầu trôi, lơ lửng, nhè nhẹ. Tôi lại tiếp tục chuyến dạo chơi của mình vào mỗi buổi sáng như thế.

Gió thổi tôi đến một rừng cây. Ô kia rừng cây sao nay xơ xác quá. Phải rồi, trời đang vào hè mà. Đám cây già giờ còn đâu, trơ trụi mấy cái gốc to già cỗi mạt cắt nham nhở những đường cưa. Máu vẫn còn rỉ chảy nơi vết cắt vội vàng ấy. Đám cây nhỡ còn non nớt, chưa đủ sức phủ xanh cho khu rừng này. Chúng xơ xác vươn những cánh tay khẳng khiu yếu ớt hứng lấy cái nắng gay gắt, cố rướn thân mình che chở cho những cây non nhỏ bé đang núp phía dưới. Trông chúng mới yếu ớt và tệ hại làm sao. Hình như chúng đang khóc, những giọt nước mắt nhỏ như hạt bụi nhẹ rớt thấm ướt cả những chiếc lá non. Chúng đang khóc cho những cây già kia chăng? Hay chúng đang khóc cho thân mình, không biết sẽ bị đốn đổ bất cứ lúc nào. Cũng phải thôi, lâm tặc hoành hành quá mà, bọn chúng lúc nào chẳng có cách để đục khoét, tàn phá những mảnh rừng. Chúng chặt phá một cách không thương tiếc những rừng cây. Tôi còn chưa kịp hỏi điều gì thì cơn gió lại thổi tôi đi, nhanh và nhẹ nhàng. Gió mang tôi đến một miền đồi trọc khói bốc nghi ngút. Làn khói bốc cao, khoan khoái vươn vai giữa tầng trời xanh, nhắm mắt ưỡn ngực đón lấy cơn gió nhẹ thổi qua khắp mình. “Này tránh ra, đừng có ngáng đường đi của người khác chứ” – tôi la lớn. Nhưng dường như hắn chẳng thèm nghe lời than của đám mây nhỏ là tôi đây. Thôi, kệ hắn vậy, thật là bất lịch sự. Tôi lại tiếp tục ngắm nhìn. Mặt đất phía dưới tôi trông mới tơi xốp làm sao, lớp đất đỏ ánh lên sự màu mỡ bởi vùng đất này khi xưa là rừng cây. Những rừng cây giờ đâu rồi? những cành cây vẫn vươn cao vẫy vẫy mỗi khi tôi bay ngang giờ còn đâu, trơ lại đó những gốc cây cháy xám, khét lẹt. Kìa có đám trẻ con đang cắm cúi nhặt những cành củi còn sót lại. Trông chúng mới lầm lũi, lam lũ làm sao. Tôi bắt đầu cảm thấy thân mình nặng trĩu, mệt và nóng, những giọt mồ hôi lăn tăn, thấm qua lớp bông trắng muốt làm chúng âm ẩm và dần chuyển màu. Tôi thấm mệt và trôi chầm chậm hơn. Đám trẻ con vẫn cặm cụi mới gom được, chúng ngước nhìn tôi, đôi mắt to tròn xoe như thắc mắc điều gì. Rồi chúng lại cặm cụi, nhanh tay hơn, lẹ bước chân hơn.

Tôi bay bay mãi, đôi mắt mải mê ngắm nình. Tôi chẳng để ý mình đã đi đến những nơi nào.

Tôi đến một vùng đồng bằng dưới chân đồi. Ở đây hình như là thị xã hay thành phố gì đó, xe cộ qua lại thật đông đúc. Những chiếc xe nối đuôi nhau lạng lách điệu nghệ trên con đường nhựa nhỏ xíu uốn mình quanh con dốc. Bụi bốc mù mịt mỗi khi có chiếc xe chạy qua. Người qua lại ai cũng bịt mặt, đeo bao tay kín mít, chỉ có đôi mắt là hở ra sau cái khẩu trang kia. Ôi, bụi bặm và ngột ngạt làm sao. Trời đã xế trưa, nắng càng gay gắt, những chiếc xe cũng vắng dần nhưng lớp bụi thì vẫn bốc lên mù mịt, nhất là khi đám gió nghịch ngợm nô đùa xoáy lên, bốc theo đám bụi dày những cái bịch nilon bay bay trên không trung, tạt cả vào mặt người qua đường. Cái nắng gay gắt và mùi khói xe làm tôi ngạt mũi…. Hắt….xì…ì..ì…! Tiếng hắt xì làm toàn thân tôi rung lên, những hạt nước nỏ xíu bám vào lớp lông mềm mại giờ văng ra, tuôn xối xả xuống dưới một cách nhanh chóng. Phía dưới kia những người qua lại trên đường chạy tán loạn, người tạt vào mái hiên bên đường, người cố chạy xe thật nhanh để chạy khỏi cơn mưa hạ bất chợt. Trong chốc lát đã có những chiếc áo mưa nhiều màu qua lại trên đường. Chỉ một loáng, nướ đã bắt đầu chảy thành dòng lăn trên đường nhựa, trôi vào những ống cống lớn trên đường. Mưa đến bất chợt và đi cũng bất chợt. Mưa tạnh, mọi vật như có vẻ gì khác hẳn, những hạt bụi không còn bay nổi bởi chúng đã thấm ướt. Cảnh vật trông mát mẻ và sạch sẽ hơn. Tôi nghe có ai đó chép miệng: “mưa hạ hay nhỉ, chợt đến rồi vội đi, mới mưa đó mà tạnh liền rồi…”. Những người nép dưới hiên lục đục bước ra, ai đi đường nấy hòa vào dòng người qua lại khi chiều sang. Những chiếc xe to nhỏ lại nhộn nhịp trên đường.

Sau khi giũ sạch nước ẩm đọng trên phiến lông mềm, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Ánh nắng chiều rọi chiếu giúp tôi trở nên khô ráo và nhẹ nhàng. Tôi lại tiếp tục cuộc hành trình của mình đến một nơi nào đó, một khu vườn hay một dòng song, tôi chưa biết. Tôi sẽ tiếp tục đi đến khi mặt trời lặn, khi ánh mặt trời thu vội xuống sau chân núi xa xa, khi làn gió nhẹ không còn đủ sức thổi tôi đi nữa, khi đó tôi sẽ dừng chân ở một nơi nào đó, cho phép mình nghỉ ngơi, ngủ một giấc trước khi cuộc hành trình tiếp tục khi bình mình lên./.

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÓ BÙA NGẢI

Người ta bảo nhau, bà có bùa ngải. Bà bỏ bùa những đứa trẻ con đến nhà bà chơi, bà làm chúng mê muội, trở nên lười biếng, không chịu nghe lời. Chúng sẽ không chịu lên rẫy cùng cha mẹ, không chịu về nhà mình mà chỉ thích ở nhà bà, nghe lời bà. Thế nên người ta bảo đám con của mình tránh xa nhà bà ra, không được bén mảng đến gần nhà bà, không được tiếp xúc với các con bà, vân vân và vân vân. Đám trẻ con nghe lời cha mẹ lắm, cứ thấy bà là lảng tránh ngay, cấm có lại gần. Chúng cũng chừa các con bà ra, không chơi với mấy anh em nó, dù cho tụi nó có chạy theo xin đi chơi cùng, hay cố gắng lao vào giành trái bóng đang lăn trên sân, tụi nó cũng bị chừa ra một bên, đành lủi thủi ra đứng một góc, hướng đôi mắt thèm thuồng nhìn đám bạn cùng tuổi ầm ầm chơi với nhau.

Bà có ba đứa con trai, đứa nọ cách đứa kia hai tuổi, thằng lớn nhất 11, đứa nhỏ nhất 7 tuổi. Ba anh em cũng ngoan ngoãn lắm, đứa nào cũng biết vâng lời, đỡ đần mẹ, thằng anh biết chẻ củi, nấu cơm, thằng em thì lau nhà rửa chén, đứa út lăng xăng phụ hai anh. Bà không có chồng, chẳng ai biết vì sao, mà cũng chẳng ai hỏi, người ta tò mò, nhưng mà sợ nhiều hơn. Người ta sợ nói chuyện với bà sẽ bị những người xung quanh bắt gặp và xa lánh, sợ nói chuyện với bà sẽ bị trúng bùa ngải của bà, có khi sợ vu vơ nhiều thứ khác nữa. 

Bà mới chuyển đến buôn này, mua mảnh vườn nhà ama Tô bán lại. Nhà ama Tô có khu vườn rộng lắm, nhưng bán dần cho mấy người lạ, thành ra bây giờ còn mảnh nhỏ xíu. Xưa kia ama Tô cũng khá giả, nhà có của ăn của để, ching ché cũng nhiều, trâu bò cũng đông. Nhưng mà nhà hiếm con cái, có được đứa con gái thì cũng sớm về với ông bà khi mới biết gùi nước, thành ra vợ chồng già ra vào hiu quạnh, già lụ khụ mà cũng có hai ông bà với nhau, trâu bò không ai chăn rồi cũng bán, ching ché không ai dùng rồi cũng dần dần ra đi theo mấy người buôn đồ cổ. Ông bà bán chúng đi để có tiền mà mua rau mua gạo, chứ già rồi, chân tay làm không nổi, lấy gì mà ăn. Hết ching ché rồi đến đất nương rẫy, dần dần rồi đến mảnh vườn nhà. Bây giờ nhà ama Tô chỉ còn lại mỗi khoảnh sân trước ngôi nhà dài sập sệ mối mọt gặm nham nhở mấy cây cột lớn. Còn mảnh vườn đã chia năm sẻ bảy cho những người lạ, những người từ xa đến, họ mua mỗi người mỗi mảnh nhỏ để dựng nhà. Bà cũng mua một mảnh như thế. Bà không dựng nhà dài như những người ở đây vẫn làm. Bà cũng dựng nhà gỗ nhưng không có sàn, nền nhà nằm trên mặt đất đổ xi măng bóng nhẵn, mát rượi. Nhìn kiểu nhà đã thấy khác những ngôi nhà quanh đó. Bà không đi lấy nước suối đầu nguồn, không gùi những chiếc gùi mây, không đựng nước trong trái bầu già, cũng không mặc m’iêng như những người ở đây. Bà cho đào một cái giếng ngay sau nhà, giếng sâu, nước trong giếng lúc nào cũng đầy, trong vắt, mát rượi. Hàng ngày bà lấy nước đó để uống, để nấu ăn, để tắm giặt; mọi việc dùng đến nước đều diễn ra ở đấy. Bà chứa nước trong một cái thùng thật lớn, Dùng tay quay, nối sợi gàu dài kéo nước dưới giếng lên. Bà có một khoảnh vườn nhỏ được rào chắn cẩn thận trồng nhiều loại cây lạ, có cả cây cỏ mọc trong rừng. Hàng ngày bà lại kéo nước giếng lên tưới cho khoảnh vườn ấy. Trước giờ ở buôn chẳng ai làm thế, từ thuở ông bà xa xưa, người ở đây đều dùng nước đầu nguồn để ăn uống tắm giặt, tưới cây thì trông chờ vào những cơn mưa từ trời. Đám con gái từ khi chập chững biết đi đã biết theo mẹ ra bến nước, lớn thêm tí nữa thì được cha đan cho cái gùi nhỏ, mẹ bỏ trái bầu nước nhỏ vô rồi đeo lên lưng theo mẹ đi gùi nước. Thế nên, lớn lên đứa con gái nào chẳng biết gùi nước, lại còn gùi giỏi nữa là đằng khác, đứa con gái nào mà không biế gùi nước sẽ bị chê cười, sau này còn không cưới được chồng ấy chứ. Cứ mỗi sáng sớm tinh mơ khi mặt trời mới ló rạng hay chiều tà khi mặt trời sắp đi ngủ, từng đoàn các bà các mẹ, cả những cô gái mới lớn hay đám bé gái mới chập chững biết gùi nước lại nối đuôi nhau lũ lượt ra bến nước đầu nguồn, nơi có rừng cây cổ thụ già trăm tuổi cây to phải mấy vòng người ôm không xuể, để tắm giặt, lấy nước đầy những gùi bầu già mang theo rồi lại nối đuôi nhau về. Bởi vậy việc bà đào giếng ngay vườn nhà cũng làm người ta thấy lạ và tò mò. Mà phàm cái gì làm người ta tò mò thì người ta sẽ chú ý, sẽ bàn tán và kể cho nhau nghe. Thế nên việc bà đến sống ở buôn này khiến người ta nghi hoặc.

Bà mới đến lại sống lặng lẽ, lâu lâu đi ra đi vào, cũng có đôi lần sang nhà nọ nhà kia, nhưng mỗi khi bà sang, chủ nhà có vẻ lảng tránh, cứ ra chiều bận bịu gì đó, bà hỏi gì cũng chỉ trả lời qua loa cho có. Thành ra, bà ở trong buôn cũng đã được vài tuần mà chẳng mấy khi nói chuyện với ai. Đến vài tháng sau thì có mấy nhà gần đó quan tâm hơn đến sự có mặt của bà, nhưng người ta vẫn có vẻ dè chừng, có vẻ hoài nghi. 

Thực ra, cũng chẳng ai rõ bà có bùa ngải hay không, bởi chưa ai nhìn thấy cả. Chỉ là, người ta bảo nhau thế. Mà không hiểu sao ở buôn này người ta sợ bùa ngải đến thế. Ama Yel là thầy mo trong buôn có lần trong buổi họp buôn đã nói “mấy người lạ đến đây chẳng có ý đồ gì tốt đẹp đâu, họ đến bỏ bùa buôn mình thôi. Bà con mình phải tránh xa người lạ ra, không là bị dính bùa ngải đấy, tôi không khấn Yang để chữa cho mọi người nổi đâu…” Thế nên người ta càng sợ, sợ Yang phạt, sợ bị bùa ngải, sợ người lạ vào buôn bỏ bùa. 

Biết là thế, sợ là thế, nhưng vì cuộc sống, vì cơm ăn áo mặc, cái gì cũng cần tiền. Mà tiền thì không phải lúc nào cũng có. Nhiều người trong buôn đi đây đi đó mang về mấy giống cây trồng mới, trồng nhiều rồi bán lại cho người ta. Dần dần cũng có những người lạ vào buôn để mua bán trao đổi. Người trong buôn có mối bán buôn thì cũng kiếm được đồng ra đồng vào. Sợ thì sợ đấy nhưng chẳng phải người trong buôn vẫn phải tiếp xúc với người lạ đấy thôi. Lâu rồi người ta cũng quen, và rồi người ta cũng quên đi lời cảnh báo của ama Yel ngày nào. Chỉ có đôi khi, có ai đó chợt khựng lại trong những lúc tụ tập nói chuyện bên bếp lửa nhà dài, chợt nhắc đến bà, người ta mới như chợt nhớ ra, rồi lại rôm rả nhắc chuyện cũ, và người ta bật cười vì sự sợ hãi vu vơ của mình.
Bây giờ là tháng Ba, trời cao lồng lộng gió và chang chang nắng. Đang ban trưa, giờ này các nhà trong buôn đều đi vắng cả. Người lớn thì đi lên đồi lên rẫy làm cỏ, tuốt lúa, đám trẻ con thì đi học. Thỉnh thoảng đâu đó có tiếng con nít quấy khóc hay tiếng chó sủa rời rạc giữa cái nắng hanh hanh. Thằng Y Chiêu từ đâu tất tưởi chạy về, đầu trần tóc bết mồ hôi, mùi nắng vương trên tóc hăng hắc, khét lẹt. Y Chiêu lên 10 tuổi, học lớp 2, nó đi học trễ vì hồi nhỏ còn đi chăn bò giúp mẹ, lớn lên thấy lũ bạn đi học hay hay, thế là đòi cha mẹ cho đi. Nhưng mà nó đi học không đều, bữa đực bữa cái, phần vì thấy đi học khó quá, con chữ viết lên giấy viết hoài mà không đẹp lên được, cứ bị đám bạn cùng lớp chê hoài, phần vì nhà nó neo người, không có ai phụ mẹ nó làm cỏ trên rẫy nên đôi bữa cậu chàng phải nghỉ học lên rẫy giúp mẹ. Hôm nay Y Chiêu cũng bỏ học để theo mẹ đi dọn rẫy cho xong vạt cỏ trước khi đốt đất để chờ mùa mưa xuống là vào vụ trồng. Nó vừa chạy vừa thở dốc vừa reo gọi ai đó, trong buôn vắng teo không thấy bóng người, đáp lại tiếng reo của nó chỉ là tiếng lũ chó giật mình sủa ông ổng giữa trưa nắng. Nó chạy lên cầu thang nhà ama Vôl, cửa nhà đóng kín không thấy ai. Nó nhìn quanh thất vọng, nước mắt tràn ra lăn xuống má nóng hổi cùng lúc với mồ hôi từ hai bên tóc mai tuôn giọt lăn dài. Nó lại nhảy từ sàn nhà dài đánh uỳnh xuống đất, cú nhảy làm nó loạng choạng, cảm giác muốn trẹo cả chân. Nó chạy cà nhắc, mặt nhăn nhó vì đau nhưng vẫn cố chạy. Nó chạy ngang nhà bà, thấy ngôi nhà mở cửa, nó khựng lại, ngập ngừng định vào, nhưng rồi lại quay đầu bước đi vẻ nấn ná. Bà vừa bước ra trông thấy nó, nó quay đầu chạy thẳng, được một đoạn lại quay lại. Y Chiêu đến trước mặt bà, vừa thở dốc vì mệt, giọng run run: “ Mẹ… mẹ bị… rắn cắn…” Bà hiểu ra, giọng gấp gáp gặng hỏi: “ Thế mẹ cháu đâu rồi, đã sơ cứu gì chưa? Dẫn bác đến chỗ mẹ cháu…” Y Chiêu chỉ kịp ấp úng như vậy rồi dẫn bà ra rẫy nhà mình, nó vừa đi vừa chạy, chốc chốc lại ngoái lại như giục bà bước nhanh hơn. Trước khi đi, bà không quên hái thêm nắm lá trong khu vườn nhỏ gần giếng nước mà bà vẫn chăm sóc hàng ngày. 

Giữa cái nắng ban trưa đang vào gay gắt, amí Lam ngồi tựa dưới gốc cây Knia ở bìa rẫy, đôi môi tái nhợt khô khốc, tay giữ chặt vết rắn cắn. Sáng nay lúc gom cỏ khô để đốt, amí không để ý có con rắn hổ đất đang cuộn người trên đám cỏ vì màu nó lẫn với màu cỏ khô, vô tình dẫm phải nên bị nó đớp vào chân. Amí không bước đi được, thằng Y Chiêu đi cùng vội chạy đi tìm người đến giúp. Đang trong cơn đau buốt, amí Lam vẫn kịp nhận ra người đang tiến lại gần mình cùng với Y Chiêu trong bộ dạng vội vã gấp gáp. Amí Lam tái mặt, đôi mắt mở to sợ hãi, môi mấp máy không nói thành lời, chỉ nhìn Y Chiêu chớp chớp mắt rồi lịm đi. Bà vừa tới nơi vội bỏ cái túi đeo mang theo đặt ra đất, lôi trong đó ra cái bật lửa, con dao nhỏ xíu và mảnh vải sạch, thêm lọ cồn và băng gạc trắng. Bà dùng cồn lau con dao, bật lửa hơ nóng đầu nhọn và rạch một đường gần vết nanh rắn rồi nhẹ nhàng nặn máu độc ra. Giọt máu đen thẫm chảy ra từ vết rạch. Bà dùng băng gạc lau sạch, lấy nắm lá mang theo nhai nát rồi đắp lên vết cắn và dùng mảnh vải trắng băng lại. Bà quay sang Y Chiêu - nãy giờ đứng gần đó chăm chú nhìn theo những việc bà làm – nói nhẹ nhàng: “Cháu lấy ít nước cho mẹ uống, nhớ là uống từng ít một thôi nhé. Cháu hiểu không?”. Y Chiêu gật gật đầu rồi lật đật chạy lại cái gùi mây của amí nó lấy trái bầu nước mang lại thấm thấm lên môi amí cách cẩn trọng. Lát sau amí Lam cũng dần khỏe lại, cảm thấy chân mình đã cử động được và không còn nhức buốt nữa. Lúc này bà mới yên tâm trở về buôn sau lời cảm ơn rối rít của amí Lam. Chiều hôm đó, người trong buôn lấy làm lạ khi vợ chồng amí Lam và thằng Y Chiêu cầm sang nhà bà một con gà mái tơ, ban đầu họ còn rụt rè nép nép sau cổng nhưng rồi cũng mạnh dạn bước vào. Bà từ dưới nhà chạy lên, hết sức bất ngờ với những người khách ghé thăm, niềm nở mời họ vào nhà chơi. Thằng Y Chiêu nhìn quanh liên tục, ngôi nhà gọn gang sạch sẽ, nền xi năng mát lạnh, trên tường có cái tủ nhiều hộc đựng nhiều loại rễ cây vỏ cây khô được sắp xếp ngăn nắp. Nó mon men lại gần cái tủ, đánh vần mãi mới ra chữ “cam thảo”. Tò mò nó hỏi thành tiếng, “Cái này ăn được không?” Bà cười hiền “Cái đó thêm với vài vị thuốc khác dùng để nấu nước uống chữa bệnh đó cháu”. Ngồi một lát ama Lam lên tiếng, ý là cảm ơn bà vì đã giúp chữa cho amí Lam hồi sáng, không có bà thì chắc amí Làm về với ông bà rồi, trong nhà chẳng có gì đáng giá nên chỉ cho bà được con gà như của lễ cảm ơn. Ama Lam nói không sõi tiếng Kinh, bà nghe rồi cũng hiểu, vội vã từ chối không nhận con gà, bà bảo người trong buôn thì giúp đỡ nhau thôi, ơn nghĩa gì, hơn nữa bà cũng là thầy thuốc, chữa bệnh cứu người là việc bà nên làm. Bà bảo ama Lam mang con gà về nấu cháo cho amí Lam ăn lấy sức cho mau khỏe.

Từ sau lần nhà ama Lam mang con gà qua nhà bà rồi lại xách về, trong buôn bắt đầu truyền tai nhau về việc bà giúp amí Lam chữa bệnh, amí Lam bị rắn cắn đã được trị khỏi mà không phải cúng Yang, mọi người đã thay đổi cái nhìn với bà, đám trẻ cũng không còn xa lánh bà và các con bà nữa, chịu cho chúng nó chơi chung, thậm chí đến tận ngõ nhà bà để rủ tụi nó đi đá bóng hay câu cá. Sau này, nhiều nhà còn tìm đến nhờ bà chữa bệnh thay vì đi tìm ama Yel để cúng bái. Cuộc sống của buôn dần thay đổi theo những nét mới của những người lạ vào sống trong buôn. Dù đôi khi, đâu đó vẫn còn những nỗi sợ mơ hồ, những sự hoài nghi và có đôi lần người ta vẫn nhắc đến câu chuyện bùa ngải nhưng câu chuyện của họ trở nên không đầu không cuối và giống những câu chuyện kể bên bếp lửa nhà dài. Còn thằng Y Chiêu, sau lần từ nhà bà về, nó bỗng siêng học hơn, lâu lâu lại cầm sách vở sang hỏi bài thằng con thứ 2 của bà. Y Chiêu bảo nó sẽ học tốt để sau này còn làm bác sĩ nữa./.

1 tháng 3, 2014

Xuân về




Một ánh mắt đu đưa
Như một lời khẽ ngỏ
Xuân đã về rồi đó
Cô bé biết hay chưa?

Xuân tràn qua kẽ lá
Khoác tấm áo xanh non
Xuân tràn qua khu vườn
Trải màu vàng sắc áo

Mai trên cành nhẹ thoảng
Đưa hương thơm dịu dàng
Cánh mai vàng chúm chím
Hé nở chào xuân sang

Én từng đàn ríu rít
Gọi nhau liệng ngang trời
Bé xúng xính vui tươi
Tung tăng tà áo mới....

MÓN QUÀ NGÀY CUỐI NĂM

Đính … Đoong….! Đang loay hoay làm việc trong nhà, tiếng chuông cửa khiến Nghĩa giật mình, lật đật chạy ra mở cổng. Người bưu tá tươi cười ngó qua khe trống ở cổng nói vọng vào. “ Trần Văn Nghĩa ra nhận bưu phẩm”. Nhận hộp bưu phẩm được gói vuông vắn từ tay người bưu tá, Nghĩa hơi ngạc nhiên, thắc mắc không biết ai gửi bưu phẩm cho mình, cũng không nhờ ai mua giúp hay gửi giúp cái gì, ai gửi vậy nhỉ? Khép cổng và bước vào nhà, con Milu từ dưới nhà nhảy xổng vô chân cậu chủ, ngoạm cắn vào ống quần giật giật một cách nghịch ngợm, Nghĩa phải nạt một tiếng con Milu mới chịu buông ra, vẫy vẫy cái đuôi rối rít. Nghĩa ngồi vào bàn ngắm nghía gói bưu phẩm, trên đó chỉ đề họ tên và địa chỉ người nhận, không thấy dòng đề người gửi, điều này càng khiến anh tò mò. Mở lớp giấy gói được gói một cách tỉ mỉ và cẩn thận, Nghĩa nhận ra bên trong là cuốn sổ nhỏ bìa da màu xanh da trời rộng bằng một bàn tay. Sự tò mò càng dâng cao, anh lật mở trang đầu tiên, dòng chữ “nhật ký gửi anh” được viết nắn nót, nét chữ quen quen hiện ra, anh khựng người lại khi nhìn thấy chữ kỹ cuối trang “bé An”.  Anh chợt nhớ đến cô bé có chiếc răng khểnh anh từng quen cách đây vài năm trong một lần đi cà phê với bạn, lâu lắm rồi mất liên lạc, vậy mà cô ấy vẫn còn nhớ địa chỉ nơi anh ở. Anh bỗng nổi lên nhiều thắc mắc, xen lẫn một cảm giác hơi lạ lẫm, hồi hộp, dòng chữ “nhật ký” cứ nhảy loạn xạ trước mắt khiến anh bâng khuâng. Hình ảnh cô gái nhí nhảnh hay cười và những kỷ niệm dễ thương ngày nào bỗng nhiên ùa về. Sau một hồi tần ngần, anh lật mở trang đầu tiên.
Buôn Ma Thuột,  ngày… tháng… năm…
Gửi anh,
Đột nhiên hôm nay em nổi hứng, nghĩ ra một việc có phần hơi ngớ ngẩn. Em ấp ủ dự định sẽ viết nhật ký gửi anh. Em chợt nghĩ, đến một dịp nào đó đặc biệt, ví dụ như đám cưới anh chẳng hạn, em sẽ tặng lại anh cuốn nhật ký như một món quà. Cái ý nghĩ mắc cười nhỉ. Liệu em sẽ thực hiện được việc viết này bao lâu, hay viết được một thời gian chán rồi bỏ? Hay đến khi nào anh mới làm đám cưới, lúc đó liệu có mời em đến dự hay không? Mối quan hệ giữa hai anh em mình sẽ kéo dài được bao lâu, có đủ thời gian để em làm đầy trang cuốn sổ này trước khi gửi lại anh? Nhưng thôi kệ, lỡ viết tới đây thì viết tiếp luôn nhỉ. Còn hứng viết của em được  tới đâu thì hay tới đó, có tặng anh hay không lại là chuyện khác nữa, không thì em cứ giữ nó âm thầm vậy thôi, chẳng sao cả.
Có một sự kiện, không biết ngẫu nhiên nhay không nữa, đúng ngày này cách đây 6 tháng, em đặt chân đến Plei ku lần đầu tiên. Lúc đó đơn thuần chỉ là ham vui, thích bay nhảy nên đi vậy thôi, chẳng nghĩ ngợi mình sẽ có được gì từ chuyến đi ấy. Vậy mà, lúc em về đã có được rất nhiều thứ, một vài người bạn mới, những khám phá mới và rất nhiều trải nghiệm thú vị, không uổng một chuyến đi tí nào…
Nghĩa bỗng miên man nhớ lại lần đầu tiên anh gặp An, khi đó anh cùng một người bạn đến khách sạn để đón bạn của bạn anh đi uống cà phê và thăm quan Phố Núi. Hai người đến từ 7 giờ tối mà phải ngồi chờ hơn một giờ đồng hồ sau mới ra khỏi khách sạn, không có lý do gì đặc biệt, đơn giản, hai người bạn kia là nữ, họ còn bận bịu làm đẹp nên rề rà không có gì là lạ, Nghĩa nghĩ vậy nên cũng vui vẻ ngồi chờ, không để ý gì nhiều.
… Thời gian trôi qua thật nhanh, cảm tưởng mọi việc xảy ra như chỉ mới ngày hôm qua thôi vậy đó. Em mới đọc lại những dòng nhật ký từ ngày đầu đến Plei Ku còn lưu lại, cảm xúc thật ngộ. Trong đó có cả những dòng suy nghĩ về anh, về lần đầu tiên gặp anh nữa đó, anh có tò mò muốn biết không nhỉ?! Mà có muốn cũng khó, biết làm thế nào được. Có những điều thật khó để thực hiện, dù muốn lắm, anh nhỉ. Ngộ ghê cơ, em lại nghĩ vẩn vơ nữa rồi…
Câu hỏi trong cuốn nhật ký khiến Nghĩa thoáng hiện một cảm xúc lạ, không biết ngày ấy cô bé viết gì về mình nhỉ? Bé An kể rằng thích viết nhật ký, nó như một thói quen, nhất là khi đi xa hay đến một nơi mới lạ, hoặc là khi có một sự kiện đặc biệt. Còn nhớ khi đó anh đã hỏi cô, đến Plei Ku cũng là đi xa đấy, thế em đã viết được gì chưa? Lúc đó An chỉ cười, nụ cười làm lộ chiếc răng khểnh tươi tắn, dưới đôi hàng mi cong vút dài chớp chớp, đôi mắt tinh nghịch chợt ngước lên nhìn xa xăm.
… Anh biết không, thành thực mà nói, em còn không nhớ rõ lần đầu anh em mình gặp nhau như thế nào. Lúc đó đối với em, anh chỉ là người khách ghé phòng, chẳng có dấu ấn nào cả. Đơn giản chỉ là “bạn của bạn” đến chơi, mà quan hệ còn xa xôi hơn nữa, “bạn của bạn của một người bạn” mới quen. Nghe rắc rối chưa, thế nên, em chỉ xã giao thôi chứ không để tâm lắm. Vậy mà hôm trước nói chuyện trong điện thoại, anh nhắc đến lần gặp đầu tiên của anh em mình khiến em thật sự bất ngờ. Em không hiểu sao anh lại có thể nhớ rõ đến như vậy, thậm chí từng chi tiết nhỏ, cả lời em nói lúc đó nữa. Cảm xúc khi đó của em thật lạ. Thường thì em sẽ để ý đến một điều gì đó thật chi tiết khi nó thật sự ấn tượng hay có điều gì khác lạ. Nhưng rõ ràng lần gặp đầu tiên của anh em mình rất bình thường (trừ việc hai chị em em để hai anh phải leo cây gần cả tiếng đồng hồ, mà không, em nghĩ điều đó cũng không lạ lắm đâu nhỉ). Vậy mà anh lại nhớ chi tiết đến thế, quả thật khiến em phải suy nghĩ đó…
Nghĩa chợt mỉm cười, cô bé thật đa nghi và nhiều mối bận tâm quá. Đến giờ Nghĩa cũng không rõ vì sao lúc đó mình lại nhớ rõ và kể lại cho cô bé nghe như vậy, cũng lâu rồi còn gì, cuốn sổ này được viết cách đây mấy năm rồi, theo mốc thời gian được ghi trên sổ thì cũng hơn ba năm rồi. Rồi Nghĩa chợt giật mình, ba năm trôi qua nhanh quá, công việc kéo anh đi mải miết với những kế hoạch, những dự định, lấy đi của anh những khoảng thời gian tụ tập cùng bạn bè, đi chơi đây đó. Rồi bây giờ bạn anh đứa lập gia đình, đứa đi làm ăn xa, những người bạn ở xa hơn thì ít khi gặp lại và giữ liên lạc, anh cũng không còn nhiều thời gian để bận tâm hay tự hỏi bạn bè mình giờ ra sao. Môi trường kinh doanh, những cuộc gặp xã giao, những con người lướt qua một cách hời hợt trong cuộc sống của anh, ai trong số họ còn đọng lại sau những lần gặp gỡ, thậm chí mới gặp nhau hôm trước trong cuộc nhậu mà đến hôm sau còn không nhận ra nhau?
… Anh em mình biết nhau chưa lâu mà sao em cảm thấy thân thiết thật đó, không biết đó là cảm nhận của riêng em hay anh cũng như vậy nhỉ?! Mặc dù em chưa biết nhiều về anh, thậm chí đến gần đây mới biết họ tên đầy đủ của anh, nhưng sao em vẫn cảm thấy có gì đó thân thiết, an tâm và tin tưởng sao ấy. Em thích được nói chuyện cùng anh, à, thích được nghe anh nói chuyện. Anh nói nhiều và say sưa, em thích như vậy. Đôi khi, đang nói anh bỗng thắc mắc “sao mình nói nhiều vậy trời?!”. Nghe dễ thương ghê luôn. Trong đám bạn em cũng có vài đứa thích nói và cười nhiều vậy đó, đáng yêu mà. Em thà nói chuyện với người nói nhiều còn hơn ngồi với người ít nói, bởi cảm giác ngồi với người khác mà im lặng thì thật là khó chịu. Mà em thì không giỏi gợi chuyện, chỉ đôi khi nói chuyện hợp cạ thì em mới nói nhiều được thôi…
Nghĩa nhớ lại những lần anh và cô hay nói chuyện, đa phần là qua điện thoại, những cuộc điện thoại kéo dài cả tiếng đồng hồ. Anh cũng không hiểu nổi mỗi khi nói chuyện với cô sao anh có thể nói nhiều đến thế, mà cũng không có đề tài gì nhiều, quanh đi quẩn lại cũng là những chuyện thường nhật trong cuộc sống của anh, về công việc của anh, những người bạn của anh, và về người bạn chung của hai người. Có bấy nhiêu chuyện thôi mà lần nào họ cũng nói một cách say sưa, cô nghe anh nói với một sự chăm chú, lâu lâu lại cười khúc khích, ừ dạ trong điện thoại. Câu mà anh hay hỏi cô nhất là “hôm nay em có gì vui không”. Chỉ chờ tới đó, anh sẽ được nghe cô kể về một ngày của mình, đôi khi, đó là một ngày vui vẻ với những công việc thú vị mà đến bản thân anh cũng chưa trải qua bao giờ, anh nghe cô cười, líu lo kể mà cũng thấy vui vui. Có khi, đó lại là một ngày dài thật buồn và nhàm chán của cô, những vấn đề khiến cô buồn rầu và cảm thấy chán. Anh bỗng thấy mình như một người anh lớn, một nơi để cô chia sẻ, thậm chí khóc rấm rứt trong điện thoại. Lúc đó, anh bối rối không biết phải làm sao, chỉ biết vụng về dỗ dành bằng những lời nói nhẹ như gió thoảng trong điện thoại. Kỳ thực anh không giỏi trong việc dỗ dành người khác, nhất là con gái. Bạn bè anh thì đa số là con trai, trưởng thành, phần đông là dân làm ăn, không phải là người dễ bộc lộ cảm xúc, nhất là sự yếu đuối trước mặt người khác. Vậy nên, ở vào trường hợp này, anh cảm thấy bối rối thật sự. Khóc một lúc, cô bé đã thấy khá hơn, sụt sùi một hồi rồi lại trở nên tươi tỉnh. Nói là bé nhưng cô cũng chỉ kém anh vài tuổi, phần vì đa số bạn bè anh đều bằng tuổi hoặc lớn hơn, phần nữa vì tính cách cô cũng nhí nhảnh và còn con nít lắm, thế nên anh thích gọi cô là bé. Và cô cũng có vẻ thích cái cách gọi này.
… Không biết khi anh đọc những dòng này anh có cười em không nhỉ. Anh có cười thì cũng cười thầm thôi nhé, có cười to em cũng không nghe được đâu. Mà sao nhỉ, em thích nghe anh cười, giọng cười của anh lạ sao ấy. Em có một cô bạn người Huế quen hồi năm nhất Đại học, khi đó tụi em ở cùng phòng. Nhưng lâu lắm rồi từ khi cô ấy chuyển đi, chúng em không còn liên lạc, thế nên em chẳng còn nhớ cô ấy cười thế nào. Nhưng mà giọng nam với giọng nữ không giống nhau nên không đưa ra so sánh được, dù đều là giọng Huế cả. Đơn giản là em thích nghe anh cười, nghe hay hay, tiếng cười sảng khoái và thoải mái, em chẳng biết phải diễn tả thế nào. Mà giọng anh nghe ngọt ngào lắm nghe, anh hát giọng Huế cũng hay nữa, em thích nghe anh hát bài Mưa trên phố Huế, nghe hay lắm luôn…
Nghĩa chợt nghe như vọng đâu đó có giọng hát vút cao, trong trẻo của cô với những bài hát nhạc vàng khi cùng những người bạn chung của hai người đi hát. Cô bé thích hát, và hát cũng hay. Những lần cô đến Plei Ku chơi, anh và những người bạn chung của hai người lại có dịp hội ngộ, tổ chức đi đâu đó và chắc chắn không thể thiếu màn vô quán Karaoke để hát hò.
… Hôm nay nhà em làm thịt con gà, không hiểu sao mẹ em nhắc lâu rồi không thấy bạn bè em đến chơi. Tự nhiên em lại nhớ đến anh, nhớ hồi anh đến nhà chơi lần đầu tiên ấy. Lúc đó mẹ em cũng làm thịt con gà để mời cơm anh. Bữa cơm đơn giản và đạm bạc mà thấy anh ăn ngon lành, em cũng thấy vui vui, nhưng nghĩ lại thấy lo lo cho anh. Công việc bận rộn có lẽ khiến anh ít có cơ hội ăn cơm với gia đình,ít có cơ hội ngồi bên mâm cơm nóng hổi với người thân, cùng nhau ăn một bữa cơm dù đạm bạc thôi nhưng thật ấm áp tình thân. Những bữa ăn chóng vánh anh ăn qua loa cho qua bữa liệu có đủ chất, có đảm bảo cho sức khỏe của anh?Rồi những cuộc nhậu vì công việc có giúp anh cảm thấy ngon miệng, có đảm bảo cho anh một cơ thể khỏe mạnh? Càng nghĩ em càng thấy không an tâm tí nào cả…
Vị đậm đà của món gà nấu măng chua trong bữa cơm hôm nào như gợi lên nơi đầu lưỡi, Nghĩa chợt nhớ ra, lâu lắm rồi anh chưa về thăm nhà, thăm cha mẹ, lâu lắm rồi anh chưa cùng cha mẹ ăn một bữa cơm gia đình. Ngôi nhà nơi anh trải thời thơ ấu ấy nay xa xôi tận đâu, lâu lắm rồi anh chưa ghé thăm lại. Chợt nhận ra cuộc sống của anh sao mà tẻ nhạt, vô vị, công việc cứ cuốn hết của anh mọi thời gian, cả ngày cũng như đêm, cả tâm trí và hành động, chiếm hết cả thời gian anh dành cho những người thân xung quanh mình, cả khoảng thời gian anh dành cho những thú vui nho nhỏ trước đây. Anh bỗng cảm thấy có chút gì đó bồi hồi, có chút gì đó khó chịu trong lòng, cái gì đó không thể gọi tên hay diễn tả thành lời.
Gấp lại cuốn nhật ký nhỏ còn nhiều trang chưa đọc, Nghĩa vội vàng dọn dẹp qua loa bàn làm việc, xếp gọn vài bộ đồ. Hôm nay là ngày cuối năm, công việc tuy có hơi bận bịu, vẫn còn vài việc nhỏ chưa giải quyết xong, Nghĩa cầm điện thoại lên gọi vài cuộc. Rồi anh gọi con Milu lại, dẫn cho nó ngồi vào ghế sau xe ô tô, không quay lại nhìn cánh cổng đã khóa, anh lái xe đi thẳng. 

5 tháng 1, 2014

Mưa đầu mùa



Mưa đầu mùa chợt rơi
Mẹ thở dài lặng lẽ
Đây mùa mưa rau mọc
Này mùa mục rạ rơm*
Ông bà xưa bảo thế

Mưa đầu mùa chợt rơi
Mẹ thở dài lặng lẽ
Nhớ những điều đã xa
Thuở còn những rừng cây
Thuở còn đầy dòng suối
Cứ mỗi mùa mưa đến
Khắp buôn làng mừng vui
Trèo đồi và lội suối
Nhìn đồi đông phơi phới
Lúa nặng hạt, trĩu vàng
Men bờ tây, dòng suối
Nơm úp đầy cá tôm

Mưa đầu mùa chợt rơi
Mẹ thở dài lặng lẽ
Mong những người đã xa
Nhớ thương người đã khuất
Khi mưa đầu mùa rơi
Họ cầm xương rồi gõ
Biết mình đã qua đời**

Nay mưa đầu mùa rơi
Cơn mưa thời đổi mới
Có tiếng xe qua lại
Dọc nẻo đường nơi nơi
Thuở xưa nay xa rồi
Nhường những điều mới tới
Khắp đất trời phơi phới
Đón đổi thay tràn trề.
---------
Nguyên văn ‘’hjan ]ăt djam ram adrăng’’ dịch ra ‘’ mưa mọc rau mục rạ’’, lối nói cổ của người Êđê.
** Theo quan niệm của người Êđê, những người mới qua đời chưa biết rằng họ đã chết; khi những cơn mưa đầu mùa tới, họ tỉnh dậy lấy xương ống đồng của mình gõ vào nhau và bùi ngùi nhận ra rằng họ đã chết.

BAO GIỜ CON VỀ?

(Kính tặng cha mẹ của con)
Vậy là con xa nhà đã hơn bảy năm, ba năm cấp ba rồi bốn năm đại học. Thời gian đằng đẵng trôi đi, con càng đi càng xa nhà. Thời gian con được gặp cha mẹ ngày càng ít đi và ngắn lại. Những bận rộn đời thường, những vui buồn cuộc sống cứ cuốn con đi. Để rồi khi nhìn lại, tháng ngày trôi đi như một bản nhạc thu sẵn cứ thế chạy hoài.
Ba năm cấp ba học nội trú, những ngày đầu xa nhà, lạ lẫm bỡ ngỡ trong môi trường mới không có cha mẹ bên cạnh, con cảm thấy nhớ nhà, nhớ cha mẹ nhiều lắm. Lúc đó, chỉ mong sao mau đến cuối tuần để được cha lên đón về. Năm đầu tiên học nội trú, con không nhớ mình đã về nhà bao nhiêu lần, chỉ biết, mỗi lần về nhà là mỗi lần vất vả. Cha không quản đường xa đến tận trường đón con bằng chiếc xe Dream cũ, dưới tay lái lụa của cha, hai cha con nhẫn nại lách xe qua từng đoạn trên con đường đang thi công lổm chổm đá. Mẹ ở nhà chờ sẵn với những món ăn mà con thích. Canh cà đắng, lá mì xào sả, canh môn nấu đặc,… nhiêu đó thôi, bình thường giản dị mà con ăn cặm cụi một cách ngon lành (ở trường nội trú đâu có những món này). Mẹ nhìn con, có lẽ trong lòng vui nhiều hơn.
Rồi khi con quen hơn với môi trường nội trú, những người bạn trở nên thân thiết hơn, con tham gia hoạt động đoàn hội nhiều hơn, rồi việc học hành, hội họp, văn nghệ được dành san sẻ trên chuỗi thời gian của con. Con đường đang thi công ngày nào giờ đã hoàn thành, chiếc xe Dream cũ giờ chạy êm ru trên con đường mới trải nhựa nhưng thời gian con về nhà ít hơn trước, con không còn nhiều thời gian ngóng chờ ngày cuối tuần để cha lên đón về với cha mẹ. Cuối tuần con vẫn còn nhiều việc khác để làm.
Hết cấp ba, con thi vào đại học. Giấy báo nhập học từ Sài Gòn gửi về, con vừa mừng vừa lo, dọn dẹp đồ đạc cho vào vali chuẩn bị chờ đến ngày nhập học. Hơn 400 cây số, khoảng cách giữa con và cha mẹ bây giờ xa hơn rất nhiều so với hồi con học nội trú. Sẽ chẳng còn những chờ mong ngày cuối tuần để được về thăm nhà, sẽ chẳng còn thường xuyên những lần mẹ ở nhà chờ sẵn với những món ăn mà con thích, lặng lẽ nhìn con ngồi ăn một cách ngon lành những món mẹ vẫn nấu. Con học xa, một năm cố gắng về nhà được hai lần, dịp tết và nghỉ hè.
Thời con đi học điện thoại còn hiếm lắm, tới năm con học lớp 12 cha mới sắm được cái điện thoại để nghe mỗi khi con gọi về, thay vì trước đó cứ phải gọi nhắn nhờ điện thoại bàn nhà hàng xóm gần đó mỗi khi con gọi cha lên trường đón hay có việc gì quan trọng. Bản thân con phải lên tới đại học, dành dụm tháng lương đầu tiên con mới đủ tiền mua chiếc điện thoại cũ vì đi làm thêm, ông chủ chỗ con làm nói con phải có điện thoại liên lạc để tiện xếp ca giao việc. Có điện thoại, mỗi lần con gọi về, hỏi dăm ba câu là cha đã nhắc nhở tắt máy vì sợ tốn tiền, cha bảo để dành tiền mà ăn uống, học hành. Con học xa nhà, nhà lại không khá giả gì, nên con tranh thủ làm thêm đủ thứ việc, từ đi bán hàng, đi dạy thêm, đi làm công nhân thời vụ; con cũng không dám lơ là việc học, không cúp học buổi nào. Có lẽ cha mẹ an tâm về việc học của con nên chẳng bao giờ hỏi han nhắc nhở con chuyện học hành; cha mẹ vẫn luôn tin tưởng con, bởi vậy con càng không dám làm điều gì khiến cha mẹ phải buồn. Mỗi lần cha gọi điện, điều đầu tiên cha hỏi là sức khỏe con thế nào, ăn uống đầy đủ không. Có lẽ hồi ở nhà con hay đau ốm vặt nên cha mẹ càng lo cho sức khỏe của con hơn.
Mẹ trầm tư ngồi đợi con về...
Năm đầu đại học, lần đầu tiên con về thăm nhà, không phải dịp hè hay tết, mà là lúc cha bị u gan phải nhập viện mổ. Cả nhà giấu không cho con biết chuyện, nhưng cách hỏi thăm của cha khác mọi ngày khiến con lạ lẫm, gặng hỏi hoài cha mới nói. Kinh tế gia đình mình đổ dồn lên vai mẹ, lúc đó mẹ cũng chẳng khỏe mạnh gì, mẹ bị bệnh khớp mãn tính. Đàn bò mẹ nuôi định để dành cho con đi học lần lượt ra đi để lấy tiền chữa trị cho cha, gia cảnh nhà mình càng thêm khốn khó. Cha nhìn con, mắt cha buồn lắm, hỏi con ăn uống kiểu gì mà người gầy đi. Thực sự lúc đó con cũng gầy đi mấy kí, có lẽ do môi trường ở đó không hợp, hoặc do con thức khuya nhiều, con cũng không rõ nữa.
Con òa khóc khi ôm tạm biệt mẹ trước khi vô lại Sài Gòn học tiếp, mẹ vỗ về, trách yêu sao con lại chọn đi học xa thế giờ còn “mít ướt”. Đã có lúc con thấy hối hận vì chọn học xa nhà thay vì chọn ngành sư phạm học ngay gần nhà. Nhưng rồi con cũng tặc lưỡi, lỡ chọn rồi thì ráng học cho xong thôi. Con lao đầu vô học, cố gắng không bỏ môn nào, lại đăng ký học vượt vài môn, chỉ mong mình học xong rồi tốt nghiệp sớm. Ban ngày đi học, ban đêm con xin được việc làm thêm bên tổng đài trực điện thoại, cũng được một khoản trang trải hàng tháng đỡ phải xin tiền nhà. Con nằm viện mất một tuần mà không cho cha mẹ biết, cũng may kỳ đó con được học bổng nên có tiền đóng viện phí mà không phải vay mượn. Sau này con mới kể cho mẹ nghe việc con nằm viện, mẹ la con một trận rồi thở dài.
Thấm thoát gần bốn năm đại học trôi qua, mỗi dịp hè hay tết là cha mẹ lại mong mỏi đến lúc con về nhà, dù con về lúc trời vừa tản sáng hay khi đêm đã khuya, cha mẹ vẫn đợi cửa, đợi điện thoại của con bằng được, thấy con về đến nhà an toàn mới thở phào nhẹ nhõm. Con về thăm nhà, chỉ ra vào quanh quẩn chẳng đi đâu, ở được vài ngày rồi lại đi, nhưng những lúc đó thấy cha mẹ vui lắm. Nhà mình chỉ có ba người, con đi vắng chỉ còn cha mẹ ra vào với nhau. Mẹ nuôi thêm con chó con mèo, lâu lâu lại chửi mắng chúng khi chúng ăn vụng hay chạy lung tung trong nhà. Nghe mẹ chửi con chó con mà cứ như đang la đứa trẻ vậy. Con về thăm nhà, nhà mình trở nên rộn ràng hẳn, cha mẹ vui vẻ hơn. Thành ra, việc con về thăm nhà giống như một điều gì đó thật lớn lao và luôn luôn được mong đợi. Con không muốn cha mẹ lo, nhiều hôm về gần tới phố mới gọi điện nói cha ra đón, cha lục đục lái xe đi, vẫn là chiếc xe Dream ngày nào. Cha mẹ trách sao con về mà không báo trước, con chỉ cười trừ, muốn làm cha mẹ bất ngờ và không phải hồi hộp chờ đợi chuyến hành trình dài của con.
Con học vượt được một học kỳ, hoàn thành chương trình sau ba năm rưỡi thay vì bốn năm như bình thường, con về thăm nhà, nhân tiện thăm dò công việc gần nhà, nhưng không có gì khả quan cả. Con xin cha mẹ cho ở lại Sài Gòn một vài năm để đi làm lấy kinh nghiệm, ít ra ở thành phố lớn cũng dễ xin việc hơn ở quê. Học xong, thời gian của con thư thả hơn, con xin được việc ở một công ty tư nhân, ngày đi làm, tối về nhà trọ, bây giờ con rảnh rỗi hơn thời đi học, con không phải thức khuya dậy sớm, ban ngày chỉ lo làm rồi tối nghỉ ngơi. Con hay gọi điện về, cha cũng hay gọi điện vô, cứ vài ngày mà không thấy điện thoại của con là cha lại lo lắng. Và, đã thành thói quen, mỗi lần gọi điện cha lại hỏi, “Bao giờ con về?”. Trước đây, khi còn đi học, cha ít khi hỏi câu đó, kết thúc cuộc thoại cũng chỉ dặn là khi nào rảnh, có thời gian thì về thăm nhà. Còn bây giờ, con học xong rồi, lần nào nói chuyện cha cũng hỏi câu đó. Con trả lời cha, nửa đùa nửa thật, khi nào xin được việc ở quê có chỗ đi làm, khi đó con về. Cha lại tích cực nghe ngóng xem gần nhà có chỗ nào tuyển người, trong tỉnh có chỗ nào còn thiếu nhân sự, lại hỏi han bạn bè, họ hàng xung quanh xem có chỗ nào để xin cho con vào, rồi lại ngậm ngùi vì vẫn chưa có tin gì khả quan cả. Đồng nghĩa với đó, ngày về của con vẫn còn xa vời lắm…

1 tháng 1, 2014

[vô đề...]



Giật mình thảng thốt
Thấy mùa đã qua
Tìm trong nắng hạ
Nỗi nhớ vỡ òa…

ĐỢI

Mùa về đợi chút nắng lên
Lòng buồn đợi những mênh mang ngày dài
Thuyền đợi cập bến ban mai
Ngậm ngùi chợt biết thiên thai bến hoài..

TIẾNG KHÓC GIỮA TRƯA HÈ

Nắng đổ bóng tròn gắt rực trên đầu, tiếng chuông chùa xa xa điểm đều đều từng tiếng một vào không gian vắng lặng giữa trưa hè chói chang. Đang ban trưa, giờ này không có ai ra đường, người ta dừng chân trong những quán cà phê máy lạnh, hoặc nghỉ ngơi trong nhà để tránh nắng.
Chiếc xe Dream dừng kít bên lề đường, trước cổng ngôi chùa lớn. Chị bước xuống, trả tiền xe rồi lặng lẽ tiến lại cổng chùa, núp mình dưới bóng cây đa đang xòe tán chống chọi cái nắng như đổ lửa phía trên đầu. Trong chiếc khăn lớn, đứa bé đang thiêm thiếp ngủ, ngo nghoe cựa quậy. Chị bỏ bớt lớp khăn che nắng, ôm chặt con vào lòng. Đôi mắt chị ầng ậc nước, chực rơi xuống, nhưng chị kìm lại được. Bỗng đứa bé òa khóc, tiếng khóc xé tan không khí vắng lặng ban trưa đang ngự trị quanh đây. Chị vỗ về con, mở cúc áo cho con bú, nước mắt chan hòa.
Chị là giáo viên cấp 2 ở một trường xã, chồng làm cán bộ huyện. Đồng lương công chức tuy không cao nhưng cũng đủ trang trải. Cuộc sống gia đình nhìn vào thật hạnh phúc, vợ chồng sớm tối quấn nhau như đôi chim sẻ. Anh yêu thương chị hết mực, không để chị làm gì nặng nhọc. Anh lại biết nấu ăn, được ngày nghỉ là anh tranh thủ vào bếp tự tay nấu những món ngon cho vợ. Rồi thỉnh thoảng thấy chị ngồi buồn vẩn vơ, biết chị nhớ nhà nhớ mẹ, anh liền lấy xe chở chị về thăm. Chị cảm thấy hạnh phúc khi có được người chồng yêu thương mình như vậy. Hai  năm sau ngày cưới, công việc cũng tạm ổn định, chị nghĩ đến chuyện sinh con. Những ngày mang bầu, anh càng chăm sóc chị nhiều hơn, chị thích ăn gì là anh liền đi mua hoặc tự tay nấu cho chị ăn, chị muốn đi đâu là anh nằng nặc chở chị đi. Quãng đường từ nhà đến trường chị dạy gần năm cây số, lại ngược đường với ủy ban chỗ anh làm, vậy mà ngày nào anh cũng dậy thật sớm, chở chị tới trường rồi mới đi làm, trưa tan sở lại đến đón chị về. Ai nhìn vào cũng ghen tị với chị vì được chồng yêu thương như thế.
Anh bình thường là con người chu toàn như vậy, rất mực yêu thương gia đình như vậy. Nhưng ở anh có một cái dở mà chị chưa bao giờ hiểu nổi. Anh không hút thuốc và rất ít khi uống rượu, nhưng mỗi khi uống rượu, anh trở thành một con người hoàn toàn khác, anh trở nên hung hăng, gây sự với mọi người, thậm chí anh còn đánh chị nữa. Có lần đi nhậu về, từ ngoài ngõ vào đến nhà, gặp ai anh cũng chửi, còn đòi đánh người ta. Biết tính anh nên ai cũng né, lẳng lặng bỏ đi chứ không nói lại câu nào. Vào đến nhà, thấy chị đang lui cui dưới nhà, anh tiến lại chỉ thẳng mặt, hỏi sao thấy anh về mà không ra đón, vợ con thế à. Rồi anh nổi cơn tam bành, đập nát cái ti vi mới mua, cái tủ kính cũng bị đập nát vụn. Chưa hả cơn giận, anh còn lao vào tát chị tới tấp, đạp chị ngã xuống đất sõng soài. Nghe tiếng chị gào khóc, bà con hàng xóm vội chạy sang can ngăn, giải thoát cho chị, đưa chị lánh tạm nơi khác. Anh quậy chán, thấm mệt rồi lăn ra ngủ, đến sáng dậy nhìn cảnh tượng trước mắt mới lơ mơ nhớ ra rồi vội vã đi tìm chị về. Anh đi khắp các nhà bà con hàng xóm, chạy xuống tận nhà mẹ chị để tìm chị. Chị nhìn anh lặng lẽ không nói gì, sự tức giận dồn lên cay khóe mắt. Chị không khóc mà sao nước mắt cứ chảy hoài không sao ngăn được. Anh nhào tới ôm lấy chị, xin lỗi rối rít, anh khóc lóc, ân hận cầu xin chị tha thứ, anh hứa hẹn đủ điều, thề thốt đủ điều rằng sẽ không bao giờ có lần sau như thế. Người phụ nữ thường mềm yếu và dễ bao dung. Thấy anh như vậy, dù đã quyết tâm sẽ không tha thứ cho anh, không tin lời anh nữa, dù đã viết sẵn tờ đơn ly hôn và chỉ chờ anh ký, nhưng trước những lời hối lỗi, van vỉ kia, đã bao lần chị bao dung, rồi gật đầu đồng ý tha thứ cho anh, rồi lại theo anh trở về. Anh mừng rỡ đón chị về, chở chị đi khám và sốt sắng hỏi xem chị có bị đau hay khó chịu ở đâu không. Nhìn anh như thế, sao chị cầm lòng cho đặng.
Sau những lần như thế, sóng gió lại tạm lắng xuống, những ngày êm đềm của đôi vợ chồng trẻ lại mở ra và tưởng chừng hạnh phúc cứ kéo dài mãi. Người chồng rất mực thương vợ giờ đây sắp đảm nhiệm thêm vai trò mới - làm cha. Hai anh chị thường cùng nhau ra chợ mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho sinh linh nhỏ sắp chào đời, anh lăng xăng khắp chợ để chọn đồ cho đứa con đầu lòng. Chốc chốc anh lại quay sang hỏi  vợ có mệt không, có khát không, có muốn ăn gì không…
Rồi ngày mong đợi nhất của cả gia đình nhỏ cũng đến, chú nhóc chào đời cất tiếng khóc vang động cả hành lang bệnh viện, cùng với đó là tiếng cười hạnh phúc của anh và nụ cười mãn nguyện của chị. Bà ngoại đứng ngắm đứa cháu kháu khỉnh đang được cha nâng niu ngắm nghía rồi nuối tiếc bế lại đưa mẹ mà trong lòng cảm thấy vui lây, mừng con gái tìm thấy bến đỗ hạnh phúc.
Ngày con gái bà dẫn anh về ra mắt gia đình, bà không khỏi ngỡ ngàng và lo lắng. Chị mới trải qua mối tình cũ chưa lâu, người yêu trước của chị xét ra không đến nỗi nào, tướng tá đàng hoàng, tính tình cũng hiền lành, nhưng gia đình hai bên nhất định phản đối đôi trẻ đến với nhau. Nhà bên đó không ưng con gái bà, bà cũng không mặn mà với dòng họ bên đó, thế nên người lớn quyết liệt ngăn cản đôi trẻ đến với nhau. Người yêu chị vâng lời gia đình, rời quê lên thành phố học, rồi mất liên lạc luôn với chị. Chị đã đau khổ bao nhiêu, khóc thầm bao nhiêu đêm, bà biết hết, bà cũng lo lắng cho chị nhiều lắm, khuyên nhủ chị nhiều điều. Thế rồi chị dẫn anh về ra mắt gia đình. Anh có dáng người cao ráo, hơi gầy, khuôn mặt xương xương nhưng nụ cười khá duyên. Anh ít nói và hơi cục tính, nhưng được cái tỉ mỉ và chu đáo. Xét về gia cảnh và điều kiện, anh không có gì đáng phàn nàn. Có điều bà không yên tâm vì anh cục tính và cũng khá nóng tính, lại nghe có tin đồn có lần anh uống rượu và nổi trận lôi đình trong đám cưới của cô người yêu cũ cách đó ít lâu, bởi vậy linh cảm người mẹ khiến bà bất an trước lựa chọn của con gái. Bà có nói bóng gió điều này với chị, chị chỉ cười, nói nửa đùa nửa thật, lấy nhau về rồi sống được với nhau thì sống, không sống được thì chia tay. Ấy là chuyện cách nay đã lâu, còn bây giờ, nhìn con rể nâng niu đứa cháu ngoại mới lọt lòng của bà, bà cũng thấy yên tâm, thầm trách mình đã nghĩ oan cho người tốt.
Thêm thành viên mới gia đình nhỏ thêm nhộn nhịp, tiếng trẻ con khóc, tiếng nựng con vang lên trong ngôi nhà nhỏ. Anh tranh thủ sáng dậy sớm, giặt giúp vợ thau quần áo em bé, đặt nồi nước nóng lên bếp rồi mới đi làm, trưa tan sở lại tranh thủ về nhà thăm vợ và ngắm con trai.
Thời gian trôi qua thấm thoát thoi đưa, cuộc sống êm đềm trôi qua mấy chốc, mọi chuyện lại trở nên xấu đi khi anh được xét kết nạp đảng. Chẳng là xét lý lịch ba đời thì bên dòng họ nhà chị ngày trước có người theo ngụy phải đi cải tạo một thời gian, thế nên anh không đủ điều kiện để được kết nạp. Anh chán chường tìm đến rượu bia giải sầu. Đêm hôm đó anh về nhà mà người đầy mùi rượu, miệng lảm nhảm điều gì không rõ, vừa đặt chân vào nhà anh liền tát chị một cái như trời giáng, năm dấu ngón tay in đỏ trên đôi má, chị nhìn anh ngơ ngác.
-         Cô, và cả gia đình cô, vì chuyện này mà tôi bị cười vào mặt, nhục nhã quá, cô biết không... thế là đi đứt cái danh hiệu thi đua rồi, cô biết không…
-         Anh bình tĩnh lại nào, con đang ngủ anh đừng làm ồn kẻo con tỉnh giấc… có gì sáng mai rồi mình nói chuyện…

-         Đừng có lấy con ra mà hù tôi, đừng nghĩ cô đẻ cho tôi đứa con thi muốn làm thánh cũng được, dẹp mẹ con nhà cô đi. – Anh hằn học, đôi mắt đỏ ngầu tưởng chừng có ngọn lửa đang cháy hừng hực trong đó.

-         Chuyện đâu còn có đó, anh bình tĩnh lại đi, để mai nói tiếp… Để em lấy nước cho anh rửa mặt, rồi anh đi nghỉ nhé…- chị vẫn nhẹ nhàng và kiên nhẫn khuyên nhủ chồng.

-         Cô thôi cái điệu bộ ngọt ngào ấy đi, tôi không cần, tôi không cần cái gì hết….

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, mọi nhà đã chìm vào giấc ngủ, bỗng có tiếng rơi vỡ loảng xoảng của đồ đạc, tiếng khóc thét của trẻ con, tiếng la hét thất thanh của người phụ nữ khiến màn đêm bị xé toạc, mọi người giật mình thức giấc. Hàng xóm chạy sang khi nghe chị khóc van thảm thiết. Chị ngồi trong góc nhà, đầu tóc rũ rượi, quần áo nhàu rách, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, tay ôm chặt đứa con đang khóc thét. Chị cố dùng thân mình che con khỏi những cú đá cú đấm của chồng, những cú đá như trời giáng khiến chị đau đớn và cảm thấy nhục nhã ê chề. Anh hằn học, loạng choạng trong cơn say, đấm đá chán rồi gục người xuống, ôm đầu cười khằng khặc như thằng điên. Mọi người nhân lúc đó lại đỡ chị dậy rồi đưa đi trốn. Chị bế con chạy đi trong đêm, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt tràn rơi lã chã. Chị cứ đi như thế trên con đường vắng đến khi trời tản sáng. Chị đến nhà người chạy xe ôm ngay đầu làng, nhờ chở đi. Nhưng đi đâu? Câu hỏi đặt ra mà không có lời đáp, biết đi đâu bây giờ? Thì cứ đi thôi. Anh thuộc lòng tính chị, biết tỏng những nơi chị có thể đến và chắc chắn dù đi đến đâu anh cũng sẽ tìm được đến chỗ chị ở thôi. Chiếc xe Dream lao đi chở theo người đàn bà với đứa bé đang ngủ trong lớp khăn, đôi môi hồng khẽ mím lại chặp chặp.
Trời bỗng nhiên tối sầm lại trước mắt chị hay đôi mắt chị chợt tối đi khi anh xuất hiện ngay trước mắt. Anh đứng đó, bộ dạng nhìn thảm thương, dáng người gầy còm trong bộ quần áo nhăn nhúm, mái tóc rối bù và đôi mắt thâm quầng, hàng râu ria lổm chổm như đã lâu lắm rồi không được cắt tỉa. Anh nhìn chị, chị cũng nhìn anh, hai đôi mắt chạm nhau giữa khoảng không gian đặc quánh. Họ không nói câu nào hay họ không còn gì để nói, chỉ có đôi mắt họ đang đối thoại. Ánh mắt chị nhìn anh vừa xa lạ vừa xót thương, lại có cả sự đau lòng. Anh nhìn chị bằng đôi mắt van vỉ, cầu xin sự tha thứ, cầu xin sự ban ơn và cầu xin sự trở lại của một điều gì dường như đã mất.
Bất chợt tiếng khóc con trẻ lại vang lên xé toạc màn không khí đặc quánh, xé toạc sự trách móc và cả sự van vỉ. Anh chạy lại đỡ đứa con thơ bằng đôi bàn tay run rẩy như một đứa con nít nâng niu món quà quý giá mới được tặng mà sợ bị ai đó giành mất. Chị cũng giật mình cúi xuống ôm chặt con, luống cuống dỗ dành đứa con đang khóc trên tay mình. Hai mái đầu đụng phải nhau kêu nghe cốp một tiếng, anh luống cuống xoa đầu chị, vụng về, long ngóng. Theo phản xạ chị ngước mặt lên, đôi mắt chợt long lanh khi chạm phải ánh mắt anh, khi nhìn thấy những cử chỉ vụng về của anh. Tấm lòng người đàn bà lại trở nên mềm nhũn trong chị, cảm giác yêu thương khi xưa ùa về khiến chị không thể cưỡng lại một nụ cười nở ra trên khuôn mặt lấm lem nước mắt.
-         Anh biết anh không xứng đáng để em tha thứ, anh cũng không dám cầu xin thêm sự tha thứ từ nơi em, nhưng, chỉ lần này thôi, anh xin em, hãy vì con mà theo anh về, đừng để con phải tiếp tục chịu đựng như thế này vì anh. Theo anh, mình về nhà em nhé…-Anh thì thầm một cách khó nhọc.
-         ….
Người đàn bà không thốt nên câu nào, mọi lý do giờ đều trở nên vô nghĩa, hay mọi điều khác đều trở nên không còn quan trọng? Cũng chẳng rõ nữa, tiếng chuông chùa vẫn ngân vang đâu đó đều đều, trên nền gạch, hai cái bóng đổ dài chụm đầu vào nhau lướt đi chầm chậm. Chị lặng lẽ ôm con bước đi, không ngoái đầu lại.