Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

2 tháng 4, 2014

CHUYẾN DẠO CHƠI CỦA ĐÁM MÂY



Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ dài và mệt mỏi. Nắng lên rồi, nắng sớm của ngày mới. Ánh nắng vàng trải rực rỡ rọi chiếu xuống thế gian. Từng tia nắng như nhảy nhót trên các nhánh lá, hả hê rọi chiếu xuống những giọt sương long lanh mải vui chơi quên mất đêm đã tàn. Những giọt sương sợ hãi vội thu mình lại, lăn tròn trên phiến lá xanh mướt. Vô ích, tia nắng kia chẳng bỏ qua cho hạt sương ham vui. Thật tội nghiệp. Nắng chiếu sưởi ấm lớp bong mềm mại trắng muốt làm tôi thấy thoải mái và dễ chịu. Một ngày mới bắt đầu, tôi lại tha hồ lơ lửng giữa trời xanh, tự do và ngạo nghễ ngắm nhìn cả nhân gian bằng góc nhìn từ trên cao. Thật là khoan khoái và thú vị. Cơn gió nhẹ thoảng qua, cái nắng đầu hè hanh nồm và nong nóng. Tôi bắt đầu trôi, lơ lửng, nhè nhẹ. Tôi lại tiếp tục chuyến dạo chơi của mình vào mỗi buổi sáng như thế.

Gió thổi tôi đến một rừng cây. Ô kia rừng cây sao nay xơ xác quá. Phải rồi, trời đang vào hè mà. Đám cây già giờ còn đâu, trơ trụi mấy cái gốc to già cỗi mạt cắt nham nhở những đường cưa. Máu vẫn còn rỉ chảy nơi vết cắt vội vàng ấy. Đám cây nhỡ còn non nớt, chưa đủ sức phủ xanh cho khu rừng này. Chúng xơ xác vươn những cánh tay khẳng khiu yếu ớt hứng lấy cái nắng gay gắt, cố rướn thân mình che chở cho những cây non nhỏ bé đang núp phía dưới. Trông chúng mới yếu ớt và tệ hại làm sao. Hình như chúng đang khóc, những giọt nước mắt nhỏ như hạt bụi nhẹ rớt thấm ướt cả những chiếc lá non. Chúng đang khóc cho những cây già kia chăng? Hay chúng đang khóc cho thân mình, không biết sẽ bị đốn đổ bất cứ lúc nào. Cũng phải thôi, lâm tặc hoành hành quá mà, bọn chúng lúc nào chẳng có cách để đục khoét, tàn phá những mảnh rừng. Chúng chặt phá một cách không thương tiếc những rừng cây. Tôi còn chưa kịp hỏi điều gì thì cơn gió lại thổi tôi đi, nhanh và nhẹ nhàng. Gió mang tôi đến một miền đồi trọc khói bốc nghi ngút. Làn khói bốc cao, khoan khoái vươn vai giữa tầng trời xanh, nhắm mắt ưỡn ngực đón lấy cơn gió nhẹ thổi qua khắp mình. “Này tránh ra, đừng có ngáng đường đi của người khác chứ” – tôi la lớn. Nhưng dường như hắn chẳng thèm nghe lời than của đám mây nhỏ là tôi đây. Thôi, kệ hắn vậy, thật là bất lịch sự. Tôi lại tiếp tục ngắm nhìn. Mặt đất phía dưới tôi trông mới tơi xốp làm sao, lớp đất đỏ ánh lên sự màu mỡ bởi vùng đất này khi xưa là rừng cây. Những rừng cây giờ đâu rồi? những cành cây vẫn vươn cao vẫy vẫy mỗi khi tôi bay ngang giờ còn đâu, trơ lại đó những gốc cây cháy xám, khét lẹt. Kìa có đám trẻ con đang cắm cúi nhặt những cành củi còn sót lại. Trông chúng mới lầm lũi, lam lũ làm sao. Tôi bắt đầu cảm thấy thân mình nặng trĩu, mệt và nóng, những giọt mồ hôi lăn tăn, thấm qua lớp bông trắng muốt làm chúng âm ẩm và dần chuyển màu. Tôi thấm mệt và trôi chầm chậm hơn. Đám trẻ con vẫn cặm cụi mới gom được, chúng ngước nhìn tôi, đôi mắt to tròn xoe như thắc mắc điều gì. Rồi chúng lại cặm cụi, nhanh tay hơn, lẹ bước chân hơn.

Tôi bay bay mãi, đôi mắt mải mê ngắm nình. Tôi chẳng để ý mình đã đi đến những nơi nào.

Tôi đến một vùng đồng bằng dưới chân đồi. Ở đây hình như là thị xã hay thành phố gì đó, xe cộ qua lại thật đông đúc. Những chiếc xe nối đuôi nhau lạng lách điệu nghệ trên con đường nhựa nhỏ xíu uốn mình quanh con dốc. Bụi bốc mù mịt mỗi khi có chiếc xe chạy qua. Người qua lại ai cũng bịt mặt, đeo bao tay kín mít, chỉ có đôi mắt là hở ra sau cái khẩu trang kia. Ôi, bụi bặm và ngột ngạt làm sao. Trời đã xế trưa, nắng càng gay gắt, những chiếc xe cũng vắng dần nhưng lớp bụi thì vẫn bốc lên mù mịt, nhất là khi đám gió nghịch ngợm nô đùa xoáy lên, bốc theo đám bụi dày những cái bịch nilon bay bay trên không trung, tạt cả vào mặt người qua đường. Cái nắng gay gắt và mùi khói xe làm tôi ngạt mũi…. Hắt….xì…ì..ì…! Tiếng hắt xì làm toàn thân tôi rung lên, những hạt nước nỏ xíu bám vào lớp lông mềm mại giờ văng ra, tuôn xối xả xuống dưới một cách nhanh chóng. Phía dưới kia những người qua lại trên đường chạy tán loạn, người tạt vào mái hiên bên đường, người cố chạy xe thật nhanh để chạy khỏi cơn mưa hạ bất chợt. Trong chốc lát đã có những chiếc áo mưa nhiều màu qua lại trên đường. Chỉ một loáng, nướ đã bắt đầu chảy thành dòng lăn trên đường nhựa, trôi vào những ống cống lớn trên đường. Mưa đến bất chợt và đi cũng bất chợt. Mưa tạnh, mọi vật như có vẻ gì khác hẳn, những hạt bụi không còn bay nổi bởi chúng đã thấm ướt. Cảnh vật trông mát mẻ và sạch sẽ hơn. Tôi nghe có ai đó chép miệng: “mưa hạ hay nhỉ, chợt đến rồi vội đi, mới mưa đó mà tạnh liền rồi…”. Những người nép dưới hiên lục đục bước ra, ai đi đường nấy hòa vào dòng người qua lại khi chiều sang. Những chiếc xe to nhỏ lại nhộn nhịp trên đường.

Sau khi giũ sạch nước ẩm đọng trên phiến lông mềm, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Ánh nắng chiều rọi chiếu giúp tôi trở nên khô ráo và nhẹ nhàng. Tôi lại tiếp tục cuộc hành trình của mình đến một nơi nào đó, một khu vườn hay một dòng song, tôi chưa biết. Tôi sẽ tiếp tục đi đến khi mặt trời lặn, khi ánh mặt trời thu vội xuống sau chân núi xa xa, khi làn gió nhẹ không còn đủ sức thổi tôi đi nữa, khi đó tôi sẽ dừng chân ở một nơi nào đó, cho phép mình nghỉ ngơi, ngủ một giấc trước khi cuộc hành trình tiếp tục khi bình mình lên./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét