Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

5 tháng 1, 2014

Mưa đầu mùa



Mưa đầu mùa chợt rơi
Mẹ thở dài lặng lẽ
Đây mùa mưa rau mọc
Này mùa mục rạ rơm*
Ông bà xưa bảo thế

Mưa đầu mùa chợt rơi
Mẹ thở dài lặng lẽ
Nhớ những điều đã xa
Thuở còn những rừng cây
Thuở còn đầy dòng suối
Cứ mỗi mùa mưa đến
Khắp buôn làng mừng vui
Trèo đồi và lội suối
Nhìn đồi đông phơi phới
Lúa nặng hạt, trĩu vàng
Men bờ tây, dòng suối
Nơm úp đầy cá tôm

Mưa đầu mùa chợt rơi
Mẹ thở dài lặng lẽ
Mong những người đã xa
Nhớ thương người đã khuất
Khi mưa đầu mùa rơi
Họ cầm xương rồi gõ
Biết mình đã qua đời**

Nay mưa đầu mùa rơi
Cơn mưa thời đổi mới
Có tiếng xe qua lại
Dọc nẻo đường nơi nơi
Thuở xưa nay xa rồi
Nhường những điều mới tới
Khắp đất trời phơi phới
Đón đổi thay tràn trề.
---------
Nguyên văn ‘’hjan ]ăt djam ram adrăng’’ dịch ra ‘’ mưa mọc rau mục rạ’’, lối nói cổ của người Êđê.
** Theo quan niệm của người Êđê, những người mới qua đời chưa biết rằng họ đã chết; khi những cơn mưa đầu mùa tới, họ tỉnh dậy lấy xương ống đồng của mình gõ vào nhau và bùi ngùi nhận ra rằng họ đã chết.

BAO GIỜ CON VỀ?

(Kính tặng cha mẹ của con)
Vậy là con xa nhà đã hơn bảy năm, ba năm cấp ba rồi bốn năm đại học. Thời gian đằng đẵng trôi đi, con càng đi càng xa nhà. Thời gian con được gặp cha mẹ ngày càng ít đi và ngắn lại. Những bận rộn đời thường, những vui buồn cuộc sống cứ cuốn con đi. Để rồi khi nhìn lại, tháng ngày trôi đi như một bản nhạc thu sẵn cứ thế chạy hoài.
Ba năm cấp ba học nội trú, những ngày đầu xa nhà, lạ lẫm bỡ ngỡ trong môi trường mới không có cha mẹ bên cạnh, con cảm thấy nhớ nhà, nhớ cha mẹ nhiều lắm. Lúc đó, chỉ mong sao mau đến cuối tuần để được cha lên đón về. Năm đầu tiên học nội trú, con không nhớ mình đã về nhà bao nhiêu lần, chỉ biết, mỗi lần về nhà là mỗi lần vất vả. Cha không quản đường xa đến tận trường đón con bằng chiếc xe Dream cũ, dưới tay lái lụa của cha, hai cha con nhẫn nại lách xe qua từng đoạn trên con đường đang thi công lổm chổm đá. Mẹ ở nhà chờ sẵn với những món ăn mà con thích. Canh cà đắng, lá mì xào sả, canh môn nấu đặc,… nhiêu đó thôi, bình thường giản dị mà con ăn cặm cụi một cách ngon lành (ở trường nội trú đâu có những món này). Mẹ nhìn con, có lẽ trong lòng vui nhiều hơn.
Rồi khi con quen hơn với môi trường nội trú, những người bạn trở nên thân thiết hơn, con tham gia hoạt động đoàn hội nhiều hơn, rồi việc học hành, hội họp, văn nghệ được dành san sẻ trên chuỗi thời gian của con. Con đường đang thi công ngày nào giờ đã hoàn thành, chiếc xe Dream cũ giờ chạy êm ru trên con đường mới trải nhựa nhưng thời gian con về nhà ít hơn trước, con không còn nhiều thời gian ngóng chờ ngày cuối tuần để cha lên đón về với cha mẹ. Cuối tuần con vẫn còn nhiều việc khác để làm.
Hết cấp ba, con thi vào đại học. Giấy báo nhập học từ Sài Gòn gửi về, con vừa mừng vừa lo, dọn dẹp đồ đạc cho vào vali chuẩn bị chờ đến ngày nhập học. Hơn 400 cây số, khoảng cách giữa con và cha mẹ bây giờ xa hơn rất nhiều so với hồi con học nội trú. Sẽ chẳng còn những chờ mong ngày cuối tuần để được về thăm nhà, sẽ chẳng còn thường xuyên những lần mẹ ở nhà chờ sẵn với những món ăn mà con thích, lặng lẽ nhìn con ngồi ăn một cách ngon lành những món mẹ vẫn nấu. Con học xa, một năm cố gắng về nhà được hai lần, dịp tết và nghỉ hè.
Thời con đi học điện thoại còn hiếm lắm, tới năm con học lớp 12 cha mới sắm được cái điện thoại để nghe mỗi khi con gọi về, thay vì trước đó cứ phải gọi nhắn nhờ điện thoại bàn nhà hàng xóm gần đó mỗi khi con gọi cha lên trường đón hay có việc gì quan trọng. Bản thân con phải lên tới đại học, dành dụm tháng lương đầu tiên con mới đủ tiền mua chiếc điện thoại cũ vì đi làm thêm, ông chủ chỗ con làm nói con phải có điện thoại liên lạc để tiện xếp ca giao việc. Có điện thoại, mỗi lần con gọi về, hỏi dăm ba câu là cha đã nhắc nhở tắt máy vì sợ tốn tiền, cha bảo để dành tiền mà ăn uống, học hành. Con học xa nhà, nhà lại không khá giả gì, nên con tranh thủ làm thêm đủ thứ việc, từ đi bán hàng, đi dạy thêm, đi làm công nhân thời vụ; con cũng không dám lơ là việc học, không cúp học buổi nào. Có lẽ cha mẹ an tâm về việc học của con nên chẳng bao giờ hỏi han nhắc nhở con chuyện học hành; cha mẹ vẫn luôn tin tưởng con, bởi vậy con càng không dám làm điều gì khiến cha mẹ phải buồn. Mỗi lần cha gọi điện, điều đầu tiên cha hỏi là sức khỏe con thế nào, ăn uống đầy đủ không. Có lẽ hồi ở nhà con hay đau ốm vặt nên cha mẹ càng lo cho sức khỏe của con hơn.
Mẹ trầm tư ngồi đợi con về...
Năm đầu đại học, lần đầu tiên con về thăm nhà, không phải dịp hè hay tết, mà là lúc cha bị u gan phải nhập viện mổ. Cả nhà giấu không cho con biết chuyện, nhưng cách hỏi thăm của cha khác mọi ngày khiến con lạ lẫm, gặng hỏi hoài cha mới nói. Kinh tế gia đình mình đổ dồn lên vai mẹ, lúc đó mẹ cũng chẳng khỏe mạnh gì, mẹ bị bệnh khớp mãn tính. Đàn bò mẹ nuôi định để dành cho con đi học lần lượt ra đi để lấy tiền chữa trị cho cha, gia cảnh nhà mình càng thêm khốn khó. Cha nhìn con, mắt cha buồn lắm, hỏi con ăn uống kiểu gì mà người gầy đi. Thực sự lúc đó con cũng gầy đi mấy kí, có lẽ do môi trường ở đó không hợp, hoặc do con thức khuya nhiều, con cũng không rõ nữa.
Con òa khóc khi ôm tạm biệt mẹ trước khi vô lại Sài Gòn học tiếp, mẹ vỗ về, trách yêu sao con lại chọn đi học xa thế giờ còn “mít ướt”. Đã có lúc con thấy hối hận vì chọn học xa nhà thay vì chọn ngành sư phạm học ngay gần nhà. Nhưng rồi con cũng tặc lưỡi, lỡ chọn rồi thì ráng học cho xong thôi. Con lao đầu vô học, cố gắng không bỏ môn nào, lại đăng ký học vượt vài môn, chỉ mong mình học xong rồi tốt nghiệp sớm. Ban ngày đi học, ban đêm con xin được việc làm thêm bên tổng đài trực điện thoại, cũng được một khoản trang trải hàng tháng đỡ phải xin tiền nhà. Con nằm viện mất một tuần mà không cho cha mẹ biết, cũng may kỳ đó con được học bổng nên có tiền đóng viện phí mà không phải vay mượn. Sau này con mới kể cho mẹ nghe việc con nằm viện, mẹ la con một trận rồi thở dài.
Thấm thoát gần bốn năm đại học trôi qua, mỗi dịp hè hay tết là cha mẹ lại mong mỏi đến lúc con về nhà, dù con về lúc trời vừa tản sáng hay khi đêm đã khuya, cha mẹ vẫn đợi cửa, đợi điện thoại của con bằng được, thấy con về đến nhà an toàn mới thở phào nhẹ nhõm. Con về thăm nhà, chỉ ra vào quanh quẩn chẳng đi đâu, ở được vài ngày rồi lại đi, nhưng những lúc đó thấy cha mẹ vui lắm. Nhà mình chỉ có ba người, con đi vắng chỉ còn cha mẹ ra vào với nhau. Mẹ nuôi thêm con chó con mèo, lâu lâu lại chửi mắng chúng khi chúng ăn vụng hay chạy lung tung trong nhà. Nghe mẹ chửi con chó con mà cứ như đang la đứa trẻ vậy. Con về thăm nhà, nhà mình trở nên rộn ràng hẳn, cha mẹ vui vẻ hơn. Thành ra, việc con về thăm nhà giống như một điều gì đó thật lớn lao và luôn luôn được mong đợi. Con không muốn cha mẹ lo, nhiều hôm về gần tới phố mới gọi điện nói cha ra đón, cha lục đục lái xe đi, vẫn là chiếc xe Dream ngày nào. Cha mẹ trách sao con về mà không báo trước, con chỉ cười trừ, muốn làm cha mẹ bất ngờ và không phải hồi hộp chờ đợi chuyến hành trình dài của con.
Con học vượt được một học kỳ, hoàn thành chương trình sau ba năm rưỡi thay vì bốn năm như bình thường, con về thăm nhà, nhân tiện thăm dò công việc gần nhà, nhưng không có gì khả quan cả. Con xin cha mẹ cho ở lại Sài Gòn một vài năm để đi làm lấy kinh nghiệm, ít ra ở thành phố lớn cũng dễ xin việc hơn ở quê. Học xong, thời gian của con thư thả hơn, con xin được việc ở một công ty tư nhân, ngày đi làm, tối về nhà trọ, bây giờ con rảnh rỗi hơn thời đi học, con không phải thức khuya dậy sớm, ban ngày chỉ lo làm rồi tối nghỉ ngơi. Con hay gọi điện về, cha cũng hay gọi điện vô, cứ vài ngày mà không thấy điện thoại của con là cha lại lo lắng. Và, đã thành thói quen, mỗi lần gọi điện cha lại hỏi, “Bao giờ con về?”. Trước đây, khi còn đi học, cha ít khi hỏi câu đó, kết thúc cuộc thoại cũng chỉ dặn là khi nào rảnh, có thời gian thì về thăm nhà. Còn bây giờ, con học xong rồi, lần nào nói chuyện cha cũng hỏi câu đó. Con trả lời cha, nửa đùa nửa thật, khi nào xin được việc ở quê có chỗ đi làm, khi đó con về. Cha lại tích cực nghe ngóng xem gần nhà có chỗ nào tuyển người, trong tỉnh có chỗ nào còn thiếu nhân sự, lại hỏi han bạn bè, họ hàng xung quanh xem có chỗ nào để xin cho con vào, rồi lại ngậm ngùi vì vẫn chưa có tin gì khả quan cả. Đồng nghĩa với đó, ngày về của con vẫn còn xa vời lắm…

1 tháng 1, 2014

[vô đề...]



Giật mình thảng thốt
Thấy mùa đã qua
Tìm trong nắng hạ
Nỗi nhớ vỡ òa…

ĐỢI

Mùa về đợi chút nắng lên
Lòng buồn đợi những mênh mang ngày dài
Thuyền đợi cập bến ban mai
Ngậm ngùi chợt biết thiên thai bến hoài..

TIẾNG KHÓC GIỮA TRƯA HÈ

Nắng đổ bóng tròn gắt rực trên đầu, tiếng chuông chùa xa xa điểm đều đều từng tiếng một vào không gian vắng lặng giữa trưa hè chói chang. Đang ban trưa, giờ này không có ai ra đường, người ta dừng chân trong những quán cà phê máy lạnh, hoặc nghỉ ngơi trong nhà để tránh nắng.
Chiếc xe Dream dừng kít bên lề đường, trước cổng ngôi chùa lớn. Chị bước xuống, trả tiền xe rồi lặng lẽ tiến lại cổng chùa, núp mình dưới bóng cây đa đang xòe tán chống chọi cái nắng như đổ lửa phía trên đầu. Trong chiếc khăn lớn, đứa bé đang thiêm thiếp ngủ, ngo nghoe cựa quậy. Chị bỏ bớt lớp khăn che nắng, ôm chặt con vào lòng. Đôi mắt chị ầng ậc nước, chực rơi xuống, nhưng chị kìm lại được. Bỗng đứa bé òa khóc, tiếng khóc xé tan không khí vắng lặng ban trưa đang ngự trị quanh đây. Chị vỗ về con, mở cúc áo cho con bú, nước mắt chan hòa.
Chị là giáo viên cấp 2 ở một trường xã, chồng làm cán bộ huyện. Đồng lương công chức tuy không cao nhưng cũng đủ trang trải. Cuộc sống gia đình nhìn vào thật hạnh phúc, vợ chồng sớm tối quấn nhau như đôi chim sẻ. Anh yêu thương chị hết mực, không để chị làm gì nặng nhọc. Anh lại biết nấu ăn, được ngày nghỉ là anh tranh thủ vào bếp tự tay nấu những món ngon cho vợ. Rồi thỉnh thoảng thấy chị ngồi buồn vẩn vơ, biết chị nhớ nhà nhớ mẹ, anh liền lấy xe chở chị về thăm. Chị cảm thấy hạnh phúc khi có được người chồng yêu thương mình như vậy. Hai  năm sau ngày cưới, công việc cũng tạm ổn định, chị nghĩ đến chuyện sinh con. Những ngày mang bầu, anh càng chăm sóc chị nhiều hơn, chị thích ăn gì là anh liền đi mua hoặc tự tay nấu cho chị ăn, chị muốn đi đâu là anh nằng nặc chở chị đi. Quãng đường từ nhà đến trường chị dạy gần năm cây số, lại ngược đường với ủy ban chỗ anh làm, vậy mà ngày nào anh cũng dậy thật sớm, chở chị tới trường rồi mới đi làm, trưa tan sở lại đến đón chị về. Ai nhìn vào cũng ghen tị với chị vì được chồng yêu thương như thế.
Anh bình thường là con người chu toàn như vậy, rất mực yêu thương gia đình như vậy. Nhưng ở anh có một cái dở mà chị chưa bao giờ hiểu nổi. Anh không hút thuốc và rất ít khi uống rượu, nhưng mỗi khi uống rượu, anh trở thành một con người hoàn toàn khác, anh trở nên hung hăng, gây sự với mọi người, thậm chí anh còn đánh chị nữa. Có lần đi nhậu về, từ ngoài ngõ vào đến nhà, gặp ai anh cũng chửi, còn đòi đánh người ta. Biết tính anh nên ai cũng né, lẳng lặng bỏ đi chứ không nói lại câu nào. Vào đến nhà, thấy chị đang lui cui dưới nhà, anh tiến lại chỉ thẳng mặt, hỏi sao thấy anh về mà không ra đón, vợ con thế à. Rồi anh nổi cơn tam bành, đập nát cái ti vi mới mua, cái tủ kính cũng bị đập nát vụn. Chưa hả cơn giận, anh còn lao vào tát chị tới tấp, đạp chị ngã xuống đất sõng soài. Nghe tiếng chị gào khóc, bà con hàng xóm vội chạy sang can ngăn, giải thoát cho chị, đưa chị lánh tạm nơi khác. Anh quậy chán, thấm mệt rồi lăn ra ngủ, đến sáng dậy nhìn cảnh tượng trước mắt mới lơ mơ nhớ ra rồi vội vã đi tìm chị về. Anh đi khắp các nhà bà con hàng xóm, chạy xuống tận nhà mẹ chị để tìm chị. Chị nhìn anh lặng lẽ không nói gì, sự tức giận dồn lên cay khóe mắt. Chị không khóc mà sao nước mắt cứ chảy hoài không sao ngăn được. Anh nhào tới ôm lấy chị, xin lỗi rối rít, anh khóc lóc, ân hận cầu xin chị tha thứ, anh hứa hẹn đủ điều, thề thốt đủ điều rằng sẽ không bao giờ có lần sau như thế. Người phụ nữ thường mềm yếu và dễ bao dung. Thấy anh như vậy, dù đã quyết tâm sẽ không tha thứ cho anh, không tin lời anh nữa, dù đã viết sẵn tờ đơn ly hôn và chỉ chờ anh ký, nhưng trước những lời hối lỗi, van vỉ kia, đã bao lần chị bao dung, rồi gật đầu đồng ý tha thứ cho anh, rồi lại theo anh trở về. Anh mừng rỡ đón chị về, chở chị đi khám và sốt sắng hỏi xem chị có bị đau hay khó chịu ở đâu không. Nhìn anh như thế, sao chị cầm lòng cho đặng.
Sau những lần như thế, sóng gió lại tạm lắng xuống, những ngày êm đềm của đôi vợ chồng trẻ lại mở ra và tưởng chừng hạnh phúc cứ kéo dài mãi. Người chồng rất mực thương vợ giờ đây sắp đảm nhiệm thêm vai trò mới - làm cha. Hai anh chị thường cùng nhau ra chợ mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho sinh linh nhỏ sắp chào đời, anh lăng xăng khắp chợ để chọn đồ cho đứa con đầu lòng. Chốc chốc anh lại quay sang hỏi  vợ có mệt không, có khát không, có muốn ăn gì không…
Rồi ngày mong đợi nhất của cả gia đình nhỏ cũng đến, chú nhóc chào đời cất tiếng khóc vang động cả hành lang bệnh viện, cùng với đó là tiếng cười hạnh phúc của anh và nụ cười mãn nguyện của chị. Bà ngoại đứng ngắm đứa cháu kháu khỉnh đang được cha nâng niu ngắm nghía rồi nuối tiếc bế lại đưa mẹ mà trong lòng cảm thấy vui lây, mừng con gái tìm thấy bến đỗ hạnh phúc.
Ngày con gái bà dẫn anh về ra mắt gia đình, bà không khỏi ngỡ ngàng và lo lắng. Chị mới trải qua mối tình cũ chưa lâu, người yêu trước của chị xét ra không đến nỗi nào, tướng tá đàng hoàng, tính tình cũng hiền lành, nhưng gia đình hai bên nhất định phản đối đôi trẻ đến với nhau. Nhà bên đó không ưng con gái bà, bà cũng không mặn mà với dòng họ bên đó, thế nên người lớn quyết liệt ngăn cản đôi trẻ đến với nhau. Người yêu chị vâng lời gia đình, rời quê lên thành phố học, rồi mất liên lạc luôn với chị. Chị đã đau khổ bao nhiêu, khóc thầm bao nhiêu đêm, bà biết hết, bà cũng lo lắng cho chị nhiều lắm, khuyên nhủ chị nhiều điều. Thế rồi chị dẫn anh về ra mắt gia đình. Anh có dáng người cao ráo, hơi gầy, khuôn mặt xương xương nhưng nụ cười khá duyên. Anh ít nói và hơi cục tính, nhưng được cái tỉ mỉ và chu đáo. Xét về gia cảnh và điều kiện, anh không có gì đáng phàn nàn. Có điều bà không yên tâm vì anh cục tính và cũng khá nóng tính, lại nghe có tin đồn có lần anh uống rượu và nổi trận lôi đình trong đám cưới của cô người yêu cũ cách đó ít lâu, bởi vậy linh cảm người mẹ khiến bà bất an trước lựa chọn của con gái. Bà có nói bóng gió điều này với chị, chị chỉ cười, nói nửa đùa nửa thật, lấy nhau về rồi sống được với nhau thì sống, không sống được thì chia tay. Ấy là chuyện cách nay đã lâu, còn bây giờ, nhìn con rể nâng niu đứa cháu ngoại mới lọt lòng của bà, bà cũng thấy yên tâm, thầm trách mình đã nghĩ oan cho người tốt.
Thêm thành viên mới gia đình nhỏ thêm nhộn nhịp, tiếng trẻ con khóc, tiếng nựng con vang lên trong ngôi nhà nhỏ. Anh tranh thủ sáng dậy sớm, giặt giúp vợ thau quần áo em bé, đặt nồi nước nóng lên bếp rồi mới đi làm, trưa tan sở lại tranh thủ về nhà thăm vợ và ngắm con trai.
Thời gian trôi qua thấm thoát thoi đưa, cuộc sống êm đềm trôi qua mấy chốc, mọi chuyện lại trở nên xấu đi khi anh được xét kết nạp đảng. Chẳng là xét lý lịch ba đời thì bên dòng họ nhà chị ngày trước có người theo ngụy phải đi cải tạo một thời gian, thế nên anh không đủ điều kiện để được kết nạp. Anh chán chường tìm đến rượu bia giải sầu. Đêm hôm đó anh về nhà mà người đầy mùi rượu, miệng lảm nhảm điều gì không rõ, vừa đặt chân vào nhà anh liền tát chị một cái như trời giáng, năm dấu ngón tay in đỏ trên đôi má, chị nhìn anh ngơ ngác.
-         Cô, và cả gia đình cô, vì chuyện này mà tôi bị cười vào mặt, nhục nhã quá, cô biết không... thế là đi đứt cái danh hiệu thi đua rồi, cô biết không…
-         Anh bình tĩnh lại nào, con đang ngủ anh đừng làm ồn kẻo con tỉnh giấc… có gì sáng mai rồi mình nói chuyện…

-         Đừng có lấy con ra mà hù tôi, đừng nghĩ cô đẻ cho tôi đứa con thi muốn làm thánh cũng được, dẹp mẹ con nhà cô đi. – Anh hằn học, đôi mắt đỏ ngầu tưởng chừng có ngọn lửa đang cháy hừng hực trong đó.

-         Chuyện đâu còn có đó, anh bình tĩnh lại đi, để mai nói tiếp… Để em lấy nước cho anh rửa mặt, rồi anh đi nghỉ nhé…- chị vẫn nhẹ nhàng và kiên nhẫn khuyên nhủ chồng.

-         Cô thôi cái điệu bộ ngọt ngào ấy đi, tôi không cần, tôi không cần cái gì hết….

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, mọi nhà đã chìm vào giấc ngủ, bỗng có tiếng rơi vỡ loảng xoảng của đồ đạc, tiếng khóc thét của trẻ con, tiếng la hét thất thanh của người phụ nữ khiến màn đêm bị xé toạc, mọi người giật mình thức giấc. Hàng xóm chạy sang khi nghe chị khóc van thảm thiết. Chị ngồi trong góc nhà, đầu tóc rũ rượi, quần áo nhàu rách, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, tay ôm chặt đứa con đang khóc thét. Chị cố dùng thân mình che con khỏi những cú đá cú đấm của chồng, những cú đá như trời giáng khiến chị đau đớn và cảm thấy nhục nhã ê chề. Anh hằn học, loạng choạng trong cơn say, đấm đá chán rồi gục người xuống, ôm đầu cười khằng khặc như thằng điên. Mọi người nhân lúc đó lại đỡ chị dậy rồi đưa đi trốn. Chị bế con chạy đi trong đêm, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt tràn rơi lã chã. Chị cứ đi như thế trên con đường vắng đến khi trời tản sáng. Chị đến nhà người chạy xe ôm ngay đầu làng, nhờ chở đi. Nhưng đi đâu? Câu hỏi đặt ra mà không có lời đáp, biết đi đâu bây giờ? Thì cứ đi thôi. Anh thuộc lòng tính chị, biết tỏng những nơi chị có thể đến và chắc chắn dù đi đến đâu anh cũng sẽ tìm được đến chỗ chị ở thôi. Chiếc xe Dream lao đi chở theo người đàn bà với đứa bé đang ngủ trong lớp khăn, đôi môi hồng khẽ mím lại chặp chặp.
Trời bỗng nhiên tối sầm lại trước mắt chị hay đôi mắt chị chợt tối đi khi anh xuất hiện ngay trước mắt. Anh đứng đó, bộ dạng nhìn thảm thương, dáng người gầy còm trong bộ quần áo nhăn nhúm, mái tóc rối bù và đôi mắt thâm quầng, hàng râu ria lổm chổm như đã lâu lắm rồi không được cắt tỉa. Anh nhìn chị, chị cũng nhìn anh, hai đôi mắt chạm nhau giữa khoảng không gian đặc quánh. Họ không nói câu nào hay họ không còn gì để nói, chỉ có đôi mắt họ đang đối thoại. Ánh mắt chị nhìn anh vừa xa lạ vừa xót thương, lại có cả sự đau lòng. Anh nhìn chị bằng đôi mắt van vỉ, cầu xin sự tha thứ, cầu xin sự ban ơn và cầu xin sự trở lại của một điều gì dường như đã mất.
Bất chợt tiếng khóc con trẻ lại vang lên xé toạc màn không khí đặc quánh, xé toạc sự trách móc và cả sự van vỉ. Anh chạy lại đỡ đứa con thơ bằng đôi bàn tay run rẩy như một đứa con nít nâng niu món quà quý giá mới được tặng mà sợ bị ai đó giành mất. Chị cũng giật mình cúi xuống ôm chặt con, luống cuống dỗ dành đứa con đang khóc trên tay mình. Hai mái đầu đụng phải nhau kêu nghe cốp một tiếng, anh luống cuống xoa đầu chị, vụng về, long ngóng. Theo phản xạ chị ngước mặt lên, đôi mắt chợt long lanh khi chạm phải ánh mắt anh, khi nhìn thấy những cử chỉ vụng về của anh. Tấm lòng người đàn bà lại trở nên mềm nhũn trong chị, cảm giác yêu thương khi xưa ùa về khiến chị không thể cưỡng lại một nụ cười nở ra trên khuôn mặt lấm lem nước mắt.
-         Anh biết anh không xứng đáng để em tha thứ, anh cũng không dám cầu xin thêm sự tha thứ từ nơi em, nhưng, chỉ lần này thôi, anh xin em, hãy vì con mà theo anh về, đừng để con phải tiếp tục chịu đựng như thế này vì anh. Theo anh, mình về nhà em nhé…-Anh thì thầm một cách khó nhọc.
-         ….
Người đàn bà không thốt nên câu nào, mọi lý do giờ đều trở nên vô nghĩa, hay mọi điều khác đều trở nên không còn quan trọng? Cũng chẳng rõ nữa, tiếng chuông chùa vẫn ngân vang đâu đó đều đều, trên nền gạch, hai cái bóng đổ dài chụm đầu vào nhau lướt đi chầm chậm. Chị lặng lẽ ôm con bước đi, không ngoái đầu lại.