Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

29 tháng 6, 2013

Mùa mưa lại về

H’XÍU HMOK 

Cơn mưa đột ngột kéo về đổ đầy những con đường, ào ào tuôn xuống cống xả đen ngòm đầy rác rưởi. Rác nổi lềnh bềnh ầm ào cuốn theo dòng nước cống chảy mãi về đâu không biết. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Chẳng mấy chốc con đường ngập nước lênh láng. Nước dâng lên sát mép liếm dần những khoảng sân nhỏ hẹp nhoài mình ra lề đường. Hàng xe nối đuôi nhau bì bõm trong nước, có chiếc tắt máy, người chủ phải khổ sở lội đôi giày da dắt xe. Cô ngồi bên bậu cửa sổ giả gỗ nhìn qua ô kính vuông, đầu tựa tường tay bó gối. Bên lan can những hạt mưa vẫn tí tách rơi. Mùa mưa lại đến. Cơn mưa phố thị ồn ào không đủ làm mát ngọn cây xấu già khẳng khiu vươn cành. Hạt mưa đổ vội vã lên chiếc lá lăn tròn rồi rớt xuống mặt đất chẳng kịp rửa sạch hạt bụi mịn bám dai. Mưa về mang theo nỗi buồn man mác, những kỉ niệm ùa về trong ki ức về mùa mưa cũ và về anh.

Một chiều tháng năm, trên con đường vắng nắng đang vàng bỗng gay gắt rồi mây đen kéo đến khôg báo trước và mưa trút nước gần như nghẽn cả con đường. Cô bước bộ trên con đường, tay xách cây dù tím cánh sen. Không nhớ ai đã dặn cô nên mang theo dù mỗi khi đi bộ, ban đầu cô còn cười thầm vì sự quá ư cẩn thận đó nhưng giờ mới thấy hết tác dụng.

- Bạn gì ơi cho tôi đi nhờ dù một đoạn được không?

Cô giật mình ngoảnh lại. Một thanh niên đứng dưới mái hiên ngôi nhà hoang tay xách cặp tab có vẻ vội vã đang nhìn cô, ánh mắt của sự cầu cứu giúp đỡ hiện rõ trên nét mặt. Cô bỗng rùng mình cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng, trong đầu bỗng nghĩ vu vơ không rõ. Đường vắng thế này, lỡ…? một ý nghĩ chợt hiện ra trong đầu rồi trôi nhanh lơ lửng, cô tặc lưỡi.

- Tôi có chút việc qua gần đây nhưng trời mưa to quá không đi được. Ở đây chẳng có chỗ nào bán áo mưa cả mà tôi đang vội…

Anh chàng như đang thanh minh trước vẻ nhìn chăm chú nhưng cũng đầy nghi ngờ của cô.

- Tôi có hẹn với bạn…lần đầu gặp mặt mà để người ta đợi thì không hay mà đến với bộ dạng ướt lướt thướt thì cũng không ra sao cả, …bạn có thể giúp tôi chút được không?

Thái độ chân thành của người thanh niên khiến cô bối rối. Có lẽ anh ta là người tốt, cô nghĩ thầm rồi cũng gật đầu đông ý. Mưa vẫn rả rích rơi, cây dù nhỏ không đủ che cho cả hai và khó tránh khỏi là họ vẫn run lên vì lạnh và ướt khi mưa hắt vào mặt.

- May nhờ có bạn không thì thật là…ngại quá khiến bạn cũng bị ướt lây rồi. Mà sao bạn lại qua đây một mình vậy, đường vắng vẻ vậy không sợ sao?

- Thú thật đây là lần đầu tôi qua đây nên cũng không biết đường vắng như vậy, chẳng là có người bạn nhờ tôi chuyển giúp tài liệu công việc vì cô ấy bận không đưa được.

- Có phải tài liệu về công tác từ thiện của tỉnh kì vừa rồi không? Vậy chắc bạn là Vân Anh đúng không?

- ủa sao anh biết, có phải anh là người được giao nhận tài liệu đúng không. Vậy là tốt rồi, tôi cứ lo…

- ôi tôi phải cảm ơn bạn mới đúng không thì không biết thế nào vì thời gian gấp quá không hoãn được…

Mưa đã ngớt nhưng câu chuyện vẫn còn tiếp tục trong quán nhỏ bên đường.

Lần đầu cô đã gặp anh như thế, tình cờ không hẹn trước. Muà mưa qua mau và cuộc gặp tình cờ ấy có lẽ cũng đã chìm vào quên lãng giữa dòng đời với những vòng quay xuôi ngược. Đến một ngày. Đó là vào dịp sinh nhật cô tròn 24 tuổi. Trời hôm nay thật lạ, đang nắng đẹp bỗng mưa rả rích từ chiều rồi kéo dài mãi đến tối. Mấy người bạn mời không thấy bóng ai. Cô ngồi buồn nhìn chiếc bánh kem hai tầng đặt trên bàn ủ rũ. Người bạn thân an ủi mà càng thấy nản : “thôi bồ đừng buồn mà, chắc tụi nó bận quá không đến được, à không mưa to quá chưa tới kịp, có khi đang vất vả dắt xe lội mưa cũng nên ấy chứ..”

Đính đoong. Tiếng chuông cửa reo vang. Hình như các bạn đến đó. Cô nhảy khỏi ghế ra mở cửa. “Một… hai… ba, chúc mừng sinh nhật”. Bó hồng đỏ chúm chím khoe sắc lấm tấm đọng những giọt mưa. Cô ngạc nhiên. Anh trong chiếc áo mưa, môi tái đi vì lạnh đang mỉm cười.

- Xin lỗi tôi đến trễ, hi vọng chưa muộn lắm. À quên, chúc mừng sinh nhật bạn, tặng bạn.

Cô thoáng ngạc nhiên. Người bạn thân vội đỡ lời :"mời anh vô nhà, ơ kìa Vân Anh sao đứng mãi thế, là mình mời anh Vũ đến đó….”

Nhỏ bạn hích tay làm cô giật mình. Sinh nhật này thật đặc biệt và cô bỗng cảm thấy có cái gì ấm áp đang ngự nơi trái tim.

Rồi từ bao giờ hai người trỏ nên thân thiết hơn, bỗng nhận ra giữa họ có nhiều điểm giống nhau đến thú vị. Hai năm qua đi trong sự ngọt ngào khi tình yêu chớm nở. Cơn mưa đến rồi đi không mang theo hơi lạnh bởi trong vòng tay anh cô cảm thấy sự ngọt ngào và ấm áp của tình yêu. Họ đã nghĩ tính đến chuyện tương lai, tưởng chừng như mọi chuyện đã yên bình và không gì ngăn trở tình yêu của họ.

Mùa mưa lại đến, bão cũng theo về. Miền trung oằn mình hứng nhận những cơn thịnh nộ. Anh theo đoàn tình nguyện lấy tin làm phóng sự.

- Anh nhớ cẩn thận đó, đừng liều quá mà nguy hiểm…

- Anh biết rồi, em đừng lo lắng quá. Ở nhà ngoan nha vợ yêu của anh.

Đêm trời không mưa mà sấm nổi đì đùng, chớp vạch ngang dọc trên nền đêm xam xám lóe sáng từng ô cửa. Cô nằm ôm gối mà không sao ngủ được, cảm thấy tâm trạng bất an, tim đập loạn nhịp. Ngoài kia gió rít những ngọn cây va vào nhau thùm thụp. Đêm qua đi trong sự mệt mỏi rã rời, nỗi đau và niềm hi vọng mong manh hòa vào nỗi tuyệt vọng. Anh đi mà khôn trở lại. Cô nhận được tin dữ anh mất tích trong dòng nước xoáy khi cố cứu một em bé vào bờ rồi bị chuột rút . Trái tim cô vỡ vụn từng mảnh trong nỗi đợi chờ và niềm tin mãnh liệt rằng anh sẽ trở về. Nhỏ bạn lắc đầu nhìn cô bạn thân tiều tụy từng ngày mà không biết phải làm sao. 
Cô đến miền trung nơi anh đã ra đi ngày ấy. Sóng biển vỗ nhẹ bờ cát trắng thì thào như lời ru dịu êm miên man trên vành nôi. Đứa bé ngày nào giờ đã chập chững biết đi lon ton chạy theo mẹ trên bãi cát, những cái bóng khẳng khiu đổ dài trên mặt đất rồi khuất dần xa xa. Cô nuốt nước mắt nhìn xa xăm, thoáng thấy bóng anh như hiện ra sau đồi cát đang mỉm cười, đôi mắt nhìn cô đầy âu yếm.

Mùa mưa đến mang anh đến với cô cùng niềm hạnh phúc và giấc mơ đẹp. Rồi cũng chính cơn mưa âm thầm mang anh xa khỏi cô không một lời sau cuối. Ngoài kia mưa vẫn rơi, ầm ào và vội vã. Anh ơi mưa lại về rồi đó, anh có thấy không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét