Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

6 tháng 7, 2013

XIN HÃY NGỦ YÊN

Chiến tranh đã đi qua trên đất nuớc Việt Nam thân yêu đuợc hơn ba mươi lăm năm, tưởng chừng những vết thuơng đã lành miệng, nỗi đau đang lùi dần vào quá khứ để thay bằng một tương lai mới tốt đẹp hơn. Thế nhưng đâu đó trong những mảnh đời, trên những vùng miền của đất nước, trong lòng những con nguời đã từng một lần trải qua, những thời khắc đau thương, những tháng ngày bom đạn triền miên, nỗi đau chia cắt bởi chiến tranh, sự ám ảnh cả về thể xác lẫn tinh thần đôi lúc vẫn ùa về dâng lên đau nhói. Ngay đối với chúng tôi, thế hệ trẻ sinh ra trong hòa bình, tận hưởng hạnh phúc và tự do, cũng không sao kìm lòng, kìm lại những giọt nước mắt và sự phẫn nộ khi được xem những hình ảnh, tư liệu tái hiện thời kì bom rơi đạn nổ chia cắt đất nước khi đến tham quan Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. (Võ Văn Tần, Q.3, tp Hồ Chí Minh). 

Có xa lạ không hình ảnh về nỗi đau của người mẹ mất đi đứa con thơ, người vợ chứng kiến cảnhchồng ngã xuống ngay trứơc mắt, đứa con gái nhìn thấy xác cha bị phanh xẻ rồi lôi đi?... vậy mà trên vùng đất này- vùng đất ghi dấu những tràng vàng chói lọi về một thời hào hùng, dấu tích tội ác vẫn còn in hằn khó nhạt nhòa như minh chứng hùng hồn vạch trần bộ mặt tàn ác của kẻ xâm lược. 

Nơi quê nghèo đang yên vui bỗng đâu giặc tràn về như cơn bão. Không cần biết họ là ai, họ làm gì, không cần quan tâm họ có phải là đối tượng cần phải truy bắt; những tên giặc với súng đạn trong tay tự cho mình cái quyền sinh sát, cướp đi tính mạng của những con người vô tội không có khả năng tự vệ- phụ nữ và trẻ em- đang đứng trước nòng súng. Chúng sẵn sàng “giết nhầm hơn bỏ sót” bất cứ tên “cộng sản” nào đang lăm le lật đổ sự thống trị tàn bạo mà chúng tự ban cho mình trên mảnh đất này. Dân thường đã vậy, những chiến sĩ quả cảm bị bắt khi đang làm nhiệm vụ càng phải chịu những ngón đòn hiểm hóc hơn- ngón đòn mà ngay cả trong cơn ác mộng kinh hoàng nhất người ta cũng không chắc dám nghĩ tới. các chiến sĩ của ta bị hành hạ tra tấn dã man bất kể ngày đêm nhằm moi móc thông tin, lục lọi để đoán ý đồ tấn công của ta. Đã có bao đồng bào ta phải chịu hi sinh mất mát, bao anh hùng còn nằm lại ngoài kia còn chưa yên nghỉ tại nơi họ đã sinh ra, bao gia đình tan tác tha hương phải li tán chưa tìm lại được người thân thích. Đã có bao rừng cây trơ trụi, đất đai cằn cỗi lá vì chất hóa học hủy diệt hàng loạt, bao rừng ngập mặn chỉ còn là vùng đất chết, những hố bom cày xới nham nhở từng mảng đất? 

Chợt nhớ đến câu thơ: 

…Có những phút giây làm nên lịch sử 

Có những cái chết hóa thầnh bất tử 

Có những lời hơn mọi lời ca 

Có những con người như chân lí sinh ra… 

Có phải vì vậy mà mảnh đất này đã sinh ra những người anh hùng, từ cụ già đến em nhỏ, từ thanh niên trai tráng đến các cô các chị, ai cũng tình nguyện đứng lên bảo vệ đất nước? Em bé ngây thơ cất tiếng khóc căm hờn đòi nợ máu, ngọn lửa căm thù vẫn cháy ngùn ngụt trong mắt người dân. 

Chiến tranh đi qua nhưng tàn dư vẫn còn đọng lại, những nghĩa trải dài, những bia mộ lạnh lẽo với thời gian, những con người mất đi một phần thân thể mình… giữa những mảnh đời mưu sinh lặng lẽ, có những con người vẫn đang mang trên mình nỗi đau khôn tả khi những thế hệ sau mình sinh ra còn đeo đuổi mãi những tàn tích chiến tranh- chất độc màu da cam, họ âm thầm chịu đựng, chấp nhận số phận mà không hiểu vì sao. Thật đau lòng khi chứng kiến cảnh những em bé bị nhiễm chất độc da cam đang chơi đùa gần đó. Có lẽ các em chưa đủ nhận biết nỗi đau đớn mà những khiếm khuyết kia đang hành hạ em. Tôi may mắn được sinh ra lành lặn và khỏe mạnh, nhưng liệu thế hệ tôi và cả sau tôi, có phải tất cả cũng đều may mắn như vậy? không chỉ đối với nhân dân ta, ngay cả binh lính Mỹ- những kẻ mang “sứ mệnh” xâm luợc khai hóa cũng phải gánh chịu hậu quả mà chúng đã gây ra. Không ít binh lính, phi công Mỹ trở về từ chiến tranh việt Nam mang theo trong mình mầm mống chất độc để rồi thế hệ sau sinh ra cũng không tránh khỏi. đó là cái giá phải trả, cũng là nỗi đau chung nhiều thế hệ phải chịu đựng. càng như vậy càng thấy rõ sự phi nghĩa của chiến tranh, càng phải lên án chống lại. 

Chiến tranh đã kết thúc trên đất nước ta hơn ba thập kỉ, nhưng liệu rằng nỗi kinh hoàng và những hậu quả của nó đã chấm dứt? 

Ánh chiều dần buông khi chúng tôi rời bảo tàng trong cái àm ào của thành phố về chiều. Bỏ lại sau lưng kí ức về một thời, đi qua những cỗ xe tăng, trực thăng, những quả bom to hơn một dáng người, băng qua con đường khi mưa đã ngớt hẳn. Đi dưới tán cây, chợt có làn gió thổi làm cành cây rung lá làm rơi những gịot nước đọng lên áo, cảm nhận sự bình yên đang len lỏi trong từng ngõ ngách của sự sống nơi này. 

(bài viết nhân chuyến tham quan Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét