Một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, bầu trời cao và trong như ngọc bích. Những đám mây trắng nhè nhẹ trôi trên nền trời những tia nắng ấm áp vừa ngủ dậy. Khỏe khoắn. Tôi đeo giá vẽ, lọ màu và bảng pha bách bộ vào công viên để tìm chút cảm hứng. Lâu rồi chưa động vào giá vẽ. Những giờ học trên lớp làm tôi phát ngán.
Công viên hôm nay thật nhộn nhịp, đám trẻ chạy tung tăng trên nền cỏ, các cụ già tập dưỡng sinh. Cặp vợ chồng trẻ dắt con đi dạo. Ngày chủ nhật thư thái.
- Ối chú dẵm lên bức vẽ của cháu rồi…!
Tôi giật mình nhìn xuống. Nền cát mịn ngoằn ngoèo những nét vẽ của một bức tranh khá ngộ nghĩnh đã bị vết chân của tôi đè lên. Cô bé ngước nhìn tôi, đôi mắt long lanh thoáng buồn. Rồi em lại cúi xuống hí hoáy.
- Em đang vẽ à? Cho anh xin lỗi, anh mải ngắm phía trước nên không để ý. Em vẽ gì đó?
Cô bé hé cười: “Không sao anh ạ, em chỉ vẽ chơi thôi. Anh có thấy dãy nhà đằng kia không? Em đang tập vẽ chúng đấy”.
- Ồ ra vậy. Em cũng thích vẽ nhỉ!
Em mỉm cười không nhìn tôi: “Chắc anh mới chuyển đến hôm qua. Anh là họa sĩ à?”
- Sao em biết? À, vì những hộp màu và bảng vẽ này phải không? Ừ, anh mới chuyển đến chiều qua. Anh là sinh viên trường Mĩ thuật. Anh ở khu này để tiện đi học. Anh là Quân. Còn em?
-Em là Nhiên. Nhà em cũng gần đây. Anh có thấy ngôi nhà tường xanh có mái vòm đầy hoa chuông vàng đằng kia không? Nhà em đó.
Tôi nhìn theo hướng tay em chỉ, đúng là có ngôi nhà màu xanh có giàn hoa chuông nở rộ. Nắng làm hoa thêm vàng. Những mảng màu trông thật sinh động.
- Ừ anh thấy rồi...
- Nhiên, về thôi em. Sao còn ngồi đó vậy!
Một giọng nói vang lên làm gián đoạn cuộc nói chuyện giữa hai chúng tôi.
- A, chị Như! Chị ơi lại đây. Đây là anh Quân, sinh viên trường Mĩ thuật.
Nhiên hồ hởi gọi Như lại rồi quay sang tôi.
- Anh Quân đây là chị Như, chị gái em.
- Chào bạn. Rất vui được làm quen với bạn, mình mới đến nên còn lạ nhiều thứ. Hi vọng bạn và Nhiên sẽ là những người bạn của mình.
Như nhìn tôi có vẻ thăm dò: Vâng chào anh...Thôi ta về nào Nhiên...
Nói rồi Như dắt tay Nhiên đi một mạch. Nhiên cười với tôi rồi luống cuống đi theo chị. "Xem ra những người hàng xóm ở đây có vẻ mến khách". Tôi nghĩ thầm và cười một mình.
Sau vài ngày nghỉ ngơi dưỡng sức, tôi lấy lại được chút hứng thú động vào cây cọ. Không rõ là do cảnh vật nơi này thơ mộng hữu tình hay do sự cận kề của kì thi sắp tới? Đó là kì thi khá quan trọng do trường liên kết với Hội Mĩ thuật tổ chức. Những tác phẩm đạt giải trong đợt này sẽ được đi dự triển lãm quốc tế ở New Yook, kèm theo đó, tác giả sẽ được một suất du học tại Pháp. Nói chung đạt giải thì tôi không ham nhưng suất học bổng kia mới là đích mà tôi muốn đạt được. Đối với một anh sinh viên như tôi thì chuyện đi du học quả là một việc hơi phải nghĩ ngợi.
Tôi bách bộ qua công viên, thả hồn suy tư cùng những gam màu. Xa xa là bầu trời xanh, đám mây trắng bàng bạc bồng bềnh trôi. Nắng. Que nắng thả mình song song chạy dài, nhảy nhót trong không trung. Thoáng nhìn ngôi nhà có hoa chuông vàng, tôi thấy Nhiên đang cặm cụi. Có lẽ cô bé đang tập vẽ, trông có vẻ tập trung cao độ lắm. Tôi định gọi nhưng sợ làm em mất tập trung lại thôi. Chọn cho mình một góc sân, tôi dựng giá vẽ và bắt đầu vạch những đường chì.
- Anh đang vẽ à. Ôi anh vẽ đẹp nhỉ...
Giọng nói quen thuộc khiến tôi giật mình. Nhiên nhìn tôi cười rồi nhìn nhanh vào bức vẽ. Đôi mắt long lanh với cái nhìn thật sâu, nụ cười rạng rỡ với chiếc răng khểnh rất duyên. Hình ảnh ấy trong ánh nắng ban mai và cả bầu trời xanh màu ngọc bích, đám mây trắng bồng bềnh nhẹ trôi. Cả màu xanh tươi mát của gốc cây cổ thụ phía sau lưng em. Dường như tất cả được thu vào khung hình của một bức tranh tuyệt mĩ không ngôn từ nào diễn tả hết được. Tôi như bị hút hồn vào bố cục bức tranh trước mắt rồi bỗng sực tỉnh trước sự bối rối của em.
- À, ừ, anh đang hí hoáy vậy thôi... Lâu rồi chưa vẽ được gì... Nãy anh thấy em ngồi vẽ. Thế nào... bức vẽ của em hoàn thành chưa?
Em ngập ngừng: ‘‘Cái đó... em vẽ chưa xong... Em có cái này tặng anh’’.
Vừa nói Nhiên vừa đưa tôi một hộp cọ và màu vẽ.
- Em hi vọng anh sẽ dùng nó. Tuy không mới lắm nhưng anh dừng chê nhé.
Tôi xúc động nhận món quà từ tay em: “...ừ, anh cảm ơn...“
- Nhiên ơi, xong chưa em? Ta về thôi.
Như bước lại chỗ chúng tôi, dắt Nhiên đi. Tôi đứng ngẩn người nhìn theo hai dáng nhỏ đổ dài trên mặt đất xa dần.
Mấy hôm sau hình ảnh hôm nào vẫn mường tượng hiện ra trước mắt, tôi quyết định vẽ lại phút giây ấy. Nói là làm, tôi say sưa vẽ. Khổ nỗi cái hồn bức tranh thật khó mà lột tả hết được. Tôi đã vẽ đi vẽ lại mấy lần, bỏ mấy bản nháp mà hồn tranh vẫn chưa bộc lộ được. Hơi nản, tôi buông cọ, đi dạo vẩn vơ. Buổi sáng (có vẻ tôi có duyên với buổi sáng), tôi ngồi bật giậy và ngồi vào ghế vẽ, bắt đầu công việc. Không rõ nguồn động lực từ đâu mà tôi ngồi vẽ một mạch đến trưa, quên cả ăn sáng. Ngắm lại tác phẩm của mình để đặt cho nó một cái tên. Một cô bé mơ mộng ngước nhìn trời. Bầu trời trên cao trải rộng một mau xanh... “Bầu trời trong đôi mắt“? Cái tên chợt lóe sáng trong đầu tôi. Nghe có vẻ xuôi, tôi đem bản vẽ ấy gửi đi dự thi, trong lòng âm thầm nuôi một niềm hi vọng.
Hai tháng sau, một buổi sáng đẹp trời, tôi tỉnh giấc bởi tiếng chuông điện thoại từ Hội Mĩ Thuật. Tác phẩm “Bầu trời trong đôi mắt” của tôi vẽ Nhiên hôm nào đã giành được giải đặc biệt trong buổi triển lãm và suất học bổng kia chính thức dành cho tôi. Khó mà diễn tả được nên lời tâm trạng của tôi lúc ấy. Vậy là sau bao ngày hồi hộp mong đợi cuối cùng đã thành công. Tôi nghĩ đến Nhiên, cần phải chia sẻ với em về thành công này. Dù sao thì nhờ em mà tôi có được cảm hứng kia. Cả hộp cọ em tặng tôi nữa, tôi đã dùng nó để hoàn thiện tác phẩm của mình. Tôi chạy ra công viên tìm em nhưng không thấy. Tôi sực nhớ ra đã lâu lắm rồi tôi không gặp em. Tôi lần tìm đến ngôi nhà có giàn hoa chuông hôm nào. Căn nhà vắng tanh, cửa khóa kín phủ đầy bụi. Ông hàng xóm đang đứng tưới hoa hỏi tôi tìm ai. Tôi trả lời tìm Nhiên rồi sững sờ khi nhận được câu trả lời: “Cháu tìm bé Nhiên à? Gia đình nó dưa con bé ra nước ngoài chữa mắt rồi. Nghe nói sang Pháp hay sao ấy...”.
- Sao cơ, chữa mắt?... Mắt bé Nhiên bị sao hả bác?
- Ủa cậu không biết à, con bé đã bị tai nạn ô tô năm năm trước khi nó đi học về. Cũng may không bị thương tích gì nhưng từ đó con bé sống trong bóng tối, mắt nó không nhìn thấy gì được nữa. Tội nghiệp con bé, nó thích vẽ lắm đó. Nó còn được cha mẹ tặng cho một hộp cọ to để tập vẽ. Nhưng vô dụng với đôi mắt không thể nhìn thấy gì. Nó chỉ hình dung thế giới xung quanh bằng trí tưởng tượng mà thôi. Giờ nghe bảo bên Pháp gì đó có công nghệ mới có thể chữa được, cha mẹ đưa nó đi rồi. Mong là con bé sớm bình phục... À mà cậu là thế nào với nhà nó vậy?
- Dạ cháu là... bạn cô bé. Cháu cảm ơn bác...
Tôi lững thững bước đi thả hồn vào cái nhìn vô định, lòng đầy tâm trạng rồi đến công viên hồi nào không hay. Tôi ngồi lại chiếc ghế đá hôm nào, hình ảnh cô bé bỗng hiện ra trước mặt. Ở nơi đây tôi gặp em lần đầu, cũng nơi đây em tặng tôi hộp cọ, khen động viên bức tranh vụng về tôi vẽ dở. Cũng chính em là nguồn cảm hứng để tôi đi đến thành công. Bầu trời trong đôi mắt là điều đẹp nhất mà em mang đến cho tôi. Vậy mà tôi không hề biết rằng tất cả những điều ấy em chỉ cảm nhận được bằng hình dung mường tượng. Không biết rồi đây trên đất Pháp xa xôi tôi có gặp được em, cô bé thiên thần, mang cả bầu trời trong đôi mắt ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét