Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

10 tháng 7, 2013

DÃ QUỲ VẪN ĐỢI


Dã quỳ đã rực vàng khoe sắc bên những bờ rào cà phê. Màu vàng nhìn đến chói cả mắt. Lại một mùa nữa hoa dã quỳ nở rộ trên vùng đất bazan này. Thêm một năm qua đi. Mà bao nhiêu năm rồi nhỉ? Đã bao mùa trôi? Con trăng cứ khuyết lại tròn. Con suối cứ cạn rồi đầy. Đàn chim bay về làm tổ rồi lại bay đi. Hoa cà phê cứ nở rồi tàn. Lá trên cành cứ xanh rồi rụng. Đã bao năm rồi, cứ mỗi mùa hoa dã quỳ nở, nó lại ra đứng nơi gốc cây muồng đầu con đường đất ngóng chờ từ sáng sớm đến chập tối, đôi mắt hướng xa xăm về phía ấy, ngóng chờ trong vô vọng rồi lủi thủi ra về, lòng đượm buồn. Nỗi buồn ngự trị tràn đầy xen lẫn nỗi nhớ khuôn nguôi.

- Mày lại đứng đợi ở gốc cây đầu buôn đó hả?

Có vẻ như câu hỏi ấy đã lặp lại không biết bao nhiêu lần và lần nào cũng thế, nó cũng chỉ lặng im không nói câu gì.

- Tao bảo rồi, mày chờ đợi làm gì vô ích. Con Nali giờ đang an nhàn hưởng lạc nơi phố thị xa hoa, không còn nhớ về nơi đây nữa. Nó quên nơi này lâu rồi, nó quên mày lâu rồi.

- Không. Không phải như thế. Chị ấy vẫn nhớ. Chị ấy đã hứa là sẽ trở về. Chị ấy đã hứa và nhất định sẽ về, nhất định là như thế.

Nó nói mà đôi mắt ráo hoảnh vẻ đầy chắc chắn.

- Vậy mày cứ đợi đi. Rồi sẽ thấy chỉ vô vọng mà thôi.

Nó lầm lũi bước xuống sàn rồi lẳng lặng ra bờ suối.

Chị ơi, sao chị chưa về, sao chị đi lâu thế! Chị đã hứa chỉ đi một thời gian ngắn thôi mà! Đã hứa khi mùa dã quỳ nở thắp vàng cả những con đường, khi mùa cà phê cong trái chín mọng chị sẽ trở về với em cơ mà. Chị đã hứa rồi mà! Vậy mà em đã ngóng chờ bao mùa dã quỳ, đã bao mùa cà phê rồi. Sao chị vẫn chưa về!? Hay dì đã nói đúng. Phải chăng chị đã quên nơi đây, quên lời hứa năm nào, quên những tháng ngày khó nhọc khi xưa. Quên chúng ta đã sống như thế nào? Phải chăng chị đã quên em. Chị ơi!... 

Nó không khóc mà sao nước mắt cứ tuôn ra, tuôn ra và thi nhau chơi trò đuổi bắt trên đôi má nâu tròn tròn.

*            *

*
Ngày ấy, nhà nó nghèo lắm. Ama, amí nó cũng vì nghèo mà chết. Chết trong sự mê tín của họ hàng. Amí bị bệnh tim đã lâu, thế mà lũ làng cứ cúng bái thần linh. Hết cúng Yàng đến làm lễ, bệnh amí có đỡ đâu. Rồi một buổi chiều cuối tháng 12, khi những bông dã quỳ không còn khoe sắc vàng nữa mà nhuộm thành sắc đỏ rưng rưng, amí ra đi mà không nói lời từ biệt. Amí đi khi đang gùi nước leo cầu thang. Nó và chị ôm nhau cùng ama khóc. Tiếng khóc vang đến tận lùm cây nơi những bông dã quỳ đang cúi mặt, hình như chúng cũng đang khóc. Ama nối dây với dì, không phải dì không tốt với chị em nó. Nhưng dì không thể thay được amí trong lòng nó. Đối với chị cũng thế. Chẳng bao lâu sau, ama rời bỏ chị em nó. Amí không nỡ để ama lại nên rủ ama cùng về với ông bà. Chị trở nên ít nói, sống nội tâm, lủi thủi đi, lủi thủi về, không chơi đùa như chúng bạn cùng trang lứa. Nhà nghèo nhưng chị em nó vẫn được đi học. Chị học rất khá. Nó học không bằng chị, mà nó cũng không thích học. Đối với nó đi đổi công với các bạn, hái rau rừng, đi bẻ măng hay gùi hàng đi bán ở chợ vui hơn là đi học. Đi học nghĩ nhiều mệt đầu lắm.

Chị học hết cấp hai, định nghỉ học thì được nhận học bổng và vào học cấp ba trường nội trú tỉnh. Chị ít về nhà hơn, ít gặp nó hơn nhưng biết sao được, chị bận học mà. Ba năm trôi qua thật nhanh, giờ chị đã học hết cấp ba. Hôm về nó gần như không nhận ra chị. Chị trắng trẻo, người mảnh mai, mái tóc đen bóng mượt, ngón tay dài và thon, nói sõi tiếng kinh. Nó nhìn lại mình, làn da nâu, mái tóc dài quăn quăn vầng trán, đôi tay thô ráp, đen sạm vì nắng, dáng người tròn tròn vai đầy đặn, đôi chân to rắn chắc vì những gùi lúa gùi sắn luôn nặng vai trên đường dốc đường đồi. Hai chị em không còn giống nhau như những người trong buôn vẫn thường nói nữa. Chị ôm chầm lấy nó khóc vì vui sướng, thủ thỉ kể cho nó nghe nhiều chuyện của chị như những lần chị về thăm nhà chị vẫn hay kể.

- Giờ chị sẽ ở nhà, lên rẫy làm vườn cà và cưới chồng chứ? Nó hỏi.

Chị tròn mắt ngạc nhiên: “ Sao lại lấy chồng sớm vậy em?”

Đến nó ngạc nhiên: “ Chứ không lấy chồng chị sẽ làm gì? Dăm dei anh Y Ngheh nhà Aê H’Rôi đánh tiếng với dì rồi đấy.”

- Không. Chị chưa muốn lấy chồng đâu. Chị muốn đi học tiếp. Chị nghe bảo buôn mình sắp có mấy suất cử tuyển đi học bác sĩ hay quân y gì đó. Chị sẽ làm đơn em ạ.

Thế rồi chị đi thật. Chị làm đơn và được đi học. Bất chấp dì ngăn cản và dọa sẽ từ chị, chị vẫn đi. Ngày chị đi chỉ có nó ra tiễn chị đến tận con đường đất đỏ đầu buôn. Lúc đó đang là mùa mưa. Con đường lầy đến lún bàn chân như lời níu kéo chị đừng đi. Chị lên xe và hứa với nó nhất định khi hoa dã quỳ nở rộ, khi cà phê vào mùa hái, chị sẽ về thăm nó. Chị hứa sẽ viết thư cho nó đều đều. Hai tuần sau, nó nhận được thư thật. Nét chữ chị thân thương và mềm mại làm sao. Chị hỏi han về nó, về dì…kể về cuộc sống nơi thành phố. Chị còn kể về một anh chàng mới quen ở phố thị nữa. Nó hí hoáy viết và hồi âm cho chị theo dòng địa chỉ trong thư. Chao ôi, đôi bàn tay đã lâu lắm rồi không động vào cây bút, giờ cầm vào sao mà khó khăn đến thế, chữ còn xấu hơn cả gà bới. Nó cũng chẳng biết ghi gì nên chỉ kể vài điều về nó, về dì, về mấy đứa em đang đi học. Thế thôi, có gì nhiều mà kể chứ. 

Mùa dã quỳ đầu tiên đi qua, nó nhận được hai lá thư của chị. Chị bảo chị bận không về thăm nó được dù vẫn nhớ lời hứa năm xưa. Nó buồn nhưng cũng vui vui vì chị vẫn thương nhớ nó. Thêm mùa dã quỳ lại trôi, nó thưa nhận được thư của chị hơn. Phố thị tấp nập và việc học tập bận rộn quá, có lẽ vậy nên chị có ít thời gian viết thư. Rồi chị tịt hẳn không thấy viết thư về nữa. Anh Y Ngheh đã về nhà vợ ở buôn bên rồi. Dì đã có hai thứ tóc trên đầu. Hai đứa em cũng đã lớn và học lên cấp hai. Vậy mà chị vẫn chưa về. Có người đi thành phố về nói chị học xong đại học rồi được điều ra công tác ngoài Hà Nội, lại có người độc mồm bảo chị bỏ học đi theo anh chàng người kinh xấu hổ không dám quay trở về buôn. Mặc kệ mọi người nói gì, nó không nghe. Nó vẫn tin chị sẽ giữ lời hứa, chị sẽ quay về. Và mỗi mùa dã quỳ đến, nó lại ra đứng ở gốc cây muồng đợi đón chị trở về.

*                 *

*
Nó ngước lên bầu trời đêm. Trăng đêm nay mới lên hình lưỡi liềm nhọn hoắt. Sao đầy trời. Hình như có giọt lệ đang rơi. Sao long lanh như đôi mắt đang ướt. Chị ơi, chị hãy trở về, em vẫn đang đợi chị và mong chờ chị về. Dã quỳ đã nở rồi chị ơi…

Một buổi chiều trên con đường buôn tấp nập, những chiếc máy cày chạy túc tắc chở đầy mình những bao cà phê tròn nặng trĩu. Năm nay cà phê trúng vụ, bao nụ cười nở trên môi người nông dân. Có một cô gái đang bước từng bước chân sáo, đôi giày thể thao khỏe khoắn, chiếc ba lô con con và một chiếc vali nho nhỏ xách trên tay. Cô bước vào ngôi nhà dài đã cũ, sàn sắp mục. Ở đó có một người đàn bà trên đầu đã có hai màu tóc đang ngồi chẻ củi. Người đàn bà nheo nheo cặp mắt nhìn rất lâu để cố đoán xem ai đến nhà mình. Cô gái nhoẻn cười khẽ gọi: “ Dì ơi…”. Người đàn bà chết sững: “ …Nali…đúng Nali rồi…ôi…con tôi…”. Cô gái bước lên sàn, đặt vali xuống và ôm chầm lấy người đàn bà, một khoảnh khắc im lặng trước khi những cảm xúc vỡ òa… Đôi vợ chồng trẻ đi hái cà phê về, chiếc xe cày tiến vào cổng. Cô gái quay ra. Mắt người vợ trẻ bỗng long lanh nước, không nói được câu gì. Rồi cô rời chiếc xe chạy lại chỗ cô gái kia khóc òa như một đứa trẻ. 

- Em biết mà, em nói rồi mà. Chắc chắn chị sẽ về với em mà…em vẫn tin thế mà…

Người chồng ngơ ngác rồi như hiểu ra điều gì. Anh xuống xe và đi lại chỗ người vợ, cùng cô chia sẽ niềm hạnh phúc tràn ngập. 

Bên bờ rào, dã quỳ vẫn nở. Hoàng hôn buông màu nắng đượm. Có phải vì vậy mà dã quỳ vàng thêm, một màu vàng rực rỡ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét