Ai đã qua thời thanh xuân nông nổi
Rót chút nắng vàng gõ cửa ánh dương
Ai đã gieo bao giọt buồn sầu muộn
Ướt đẫm thềm nhà những giọt mưa tuôn
Sáng nay tỉnh giấc chợt buồn vô hạn
Mượn gió gửi hồn tản mạn trước không gian
Nghe trời đất chuyển mình trong tiếng nấc
Chợt giật mình sao nhanh quá thời gian....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét