Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

3 tháng 7, 2013

MÀU CUỘC SỐNG

Tôi chưa từng nghĩ cuộc sống có màu gì. Đối với tôi, mỗi ngày đi qua là một ngày mẹ còng lưng phơi nắng, làm lụng toan lo cho miếng ăn của cả nhà. Mẹ cặm cụi và thầm lặng, chẳng bao giờ tôi thấy mẹ than vãn hay phàn nàn điều gì, chỉ đôi khi, đâu đó vọng lại chút nhọc nhằn hằn nơi khóe mắt. Năm tháng qua đi, màu nâu đỏ của miền đất dưới chân mẹ cùng tuổi thơ tôi chơi trò đuổi bắt. Tôi cũng học cách cầm cán cuốc, tỉa đậu, tỉa bắp. Rồi cũng lấm tấm mồ hôi mỗi khi làm luống cỏ. Giọt mồ hôi có vị mặn chát chẳng đủ làm tôi băn khoăn. Lúc đó, tôi đơn giản chỉ mong sao mình không phải làm nhiều, không phải phơi thân dưới nắng, chừng đó là đủ vui rồi.
Tôi chưa từng hỏi cuộc sống có màu gì. Mùa lúa chín vàng rộm khắp cánh đồng. Chẳng còn đám chim chèo bẻo, chim se sẻ hay bay ra đậu trên ngọn lúa uống những hạt sữa non khi lúa còn đang búng sữa; đám chim bao phen khiến tôi mệt phờ vì phải chạy đầu bờ cuối ruộng. Khi mùa lúa chín chúng đã bay đi hết, chỉ còn lũ chuột đồng cứ hở ra là cắn tươm đám lúa chín. Thêm những ngày đi cắt cỏ bờ, giăng lưới bẫy chuột. Màu vàng của lúa nhìn nao cả cánh đồng, những bông lúa đu đưa trong gió, cảm giác trĩu nặng căng tràn trong những hạt vàng lay lay báo hiệu mùa lúa đầy.
cánh đồng quê tôi sau mùa gặt (ảnh chụp 2011)
Tôi không nhớ đã bao giờ thắc mắc cuộc sống có màu gì. Hành trình đến lớp thật ngắn không đủ để tôi suy nghĩ vẩn vơ nhiều thế. Trang vở, màu áo sáng cả một thời học sinh vô tư lự. Đi học là niềm vui bởi tôi không phải ra đồng hay lên rẫy ngày hôm đó với một lý do chính đáng. Tôi đi học. Những tấm giấy khen, những điểm mười đỏ chói, những giấy chứng nhận nọ kia khiến trong mắt mẹ lấp lánh niềm vui. Đôi mắt mẹ sáng hơn, long lanh hơn những khi ấy. Tôi thấy vui vì điều đó, cũng thấy tự hào thầm với chính mình.
Tôi nhớ loáng thoáng rằng mình cảm thấy cuộc sống màu hồng vào cái ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Cả thế giới quanh tôi mới rực rỡ làm sao. Có lẽ khi ước mơ thành sự thật, người ta cũng cảm thấy như tôi lúc này. 12 năm đèn sách miệt mài và tháng ngày khổ sở ôn thi giờ đây được đền đáp xứng đáng. Nhưng rồi chợt nhận thấy một khoảng tối trong màu mắt mẹ. Dù mẹ rất vui, rất tự hào nhưng sao đáy mắt kia vẫn ẩn chứa những khoảng tối? Tôi xa nhà, xa mẹ. Khoảng cách xa xôi hơn khi những khoản đóng học, sinh hoạt nơi thành phố cuốn tôi đi với những công việc, những toan lo bộn bề. Tôi ít về thăm mẹ, ít có thời gian rảnh để gọi điện nói chuyện với mẹ. 4 năm đại học là khoảng thời gian dài đằng đẵng. Tôi về thăm nhà, thấy tóc mẹ sợi bạc nhiều hơn, vết chân chim in dấu nhiều hơn.
Tôi không còn nhớ rõ tôi đã băn khoăn rằng cuộc sống có màu gì từ khi nào. Một ngày trời nắng chói chang và tôi đang suy nghĩ mông lung về điều gì đó. Con đường rộng và dài không môt bóng cây. Cái nắng đổ xuống đường như trách móc. Tôi bước đi mà không để ý xung quanh mình đang diễn ra điều gì. Khi sực tỉnh là lúc tôi nghe thấy có một tiếng va chạm thật mạnh. Rầm... huỵch...ự.... tôi cảm thấy đau nhói ở đâu đó, không xác định được là chỗ nào. Đám đông lô nhô tụ tập lại, và trước khi mắt mình khép lại, tôi cảm thấy hình như thế giới có màu đỏ.
***
Người con gái lững thững đi qua đường, con đường chang chang nắng, đông đúc những người và xe. Chiếc đèn đỏ sáng lên rồi nhấp nháy. Cô gái vẫn bước, dường như tâm trí đang để tận nơi đâu. Cô mới trải qua một cuộc cãi vã, mà không, tranh luận thì đúng hơn. Cô tranh luận với người bạn của mình và cả hai đã gay gắt, không ai chịu nhượng bộ. Có lẽ cô đang bận suy nghĩ về vấn đề đó chăng? Hay một vấn đề gì khác, không rõ nữa. Có điều cô vẫn đang bước đi vô thức, dù đèn đường bây giờ đã chuyển màu xanh.
Chiếc xe RS chạy với tốc độ cao đang băng qua ngã tư. Người chủ ngồi trên chiếc xe có lẽ đang rất vội, vừa chạy, anh ta vừa nhấn còi liên tục, thậm chí không thèm giảm tay ga khi đến ngã tư. Một đường cua lão luyện bỗng nhiên bị khựng lại. Tiếng phanh rít dữ dội, tiếng la hét thất thanh và tiếng vật gì rơi nghe lạnh lùng. Brừm... ke..et...Huỵch... máu chảy lênh láng một góc đường, người đi đường tò mò bu vào, con đường vốn đã đông đúc lại càng chật chội hơn. Cô gái nằm sõng soài trên vũng máu, bất động, mặt tím tái. Người chủ chiếc xe vừa gây tai nạn ngây dại nhìn chiếc xe rồi quay sang nhìn vũng máu. Những người đi đường nhìn nhau ngơ ngác, chừng cô gái kia không qua khỏi. Tiếng xe cấp cứu réo còi ầm ĩ, tiếng cảnh sát giao thông điều tiết cho xe chạy, đoàn người tản dần ra, chỉ còn chiếc xe nằm đó, chỏng chơ gần vũng máu lênh láng lúc này đã bắt đầu khô lại chuyển sang màu đỏ thẫm.
***
Tôi cảm thấy râm ran đâu đó, tê tê đâu đó. Có tiếng thì thầm gì đó bên tai, nghe rất gần những cũng rất xa xôi, như từ cõi nào vọng lại. Hình như ai đó gọi tên tôi, tâm sự thầm thì với tôi. Mơ hồ mà cũng rất thật. Tôi cảm thấy bàn tay mình ấm nóng, bàn tay chạm vào một cái gì đó mềm mềm, mượt mà. Hình như đôi má hay làn môi ai đó. Nhưng tôi không rõ là ai. Tiếng tít tít đều đều, tiếng thở nhè nhẹ, không khí thoang thoảng mùi cồn. Mùi ấy khiến tôi nhức óc. Tôi muốn vùng dậy, ra ngoài kia hít thở không khí trong trẻo. Chợt nhận ra thế giới xung quanh đâu đâu cũng một màu trắng muốt, trắng đến lạnh lẽo, rợn người. Cửa sổ trắng, căn phòng trắng, chiếc ra giường cũng trắng. Thậm chí, qua khung cửa sổ, bầu trời trên cao cũng một màu trắng. Tôi đâm hoảng hốt, tôi cố vùng vẫy, cố la lên nhưng cảm thấy bất lực. Tôi vẫn bất động. Có điều, dường như có một cái gì đó đang tiến lại gần, một bóng trắng không rõ hình thù đang tiến lại gần tôi. Và rồi, đột nhiên, như một hành động không báo trước, bóng trắng ấy ở gần tôi, chỉ cách một gang tay. Và, tôi thấy có một ánh sáng lóe lên cuối đường hầm, không còn là ánh sáng lòa xòa hư ảo ban nãy, nó trở nên rõ rệt như ánh sáng hải đăng chỉ đường để tàu tránh dải đá ngầm vậy. Tôi nghe đâu đó có nụ cười vỡ òa, không thành tiếng, sự vui mừng đang trở lại đâu đây. Hình như có cái gì đó nóng bỏng rớt xuống tay tôi, tong tong.
Tôi không còn cảm thấy mình phải suy nghĩ quá nhiều xem thế giới có màu gì, bởi tôi thấy thế giới có rất nhiều màu, có những màu sáng và cả những màu tối. Nhưng tôi thấy rõ một điều, tôi còn may mắn, còn sống và còn cảm nhận được từng mảng màu ấy từng ngày, một cách tràn đầy và trọn vẹn. Thật lạ lùng vì có lúc tôi đã nghĩ cuộc sống này thật nhạt nhẽo và đơn điệu. Trải qua một biến cố để nhận ra rằng, cuộc sống còn quá nhiều điều khác chờ tôi. Còn nhiều màu sắc đang chờ tôi khám phá, và trên hết, có những con người đang âm thầm chờ đợi và dõi theo tôi. Tôi đã tìm được những gam màu trong cuộc sống của mình. Còn bạn, cuộc sống của bạn có màu gì?

30 tháng 6, 2013

XUÂN ĐANG VỀ

---*---
-         Thầy… thầy ơi, thằng Y Ly nó đi rừng bị con hổ… hổ mang… mang cắn ngất trong rừng… thầy chạy đi coi nó với em…
Giọng  thằng Y Ruôi từ xa hớt hải chạy lại làm thầy giáo Nguyên giật mình. Thầy ngước lên, đẩy cặp kính cận đang trễ xuống mũi lên cao chút, gấp trang giáo án đang soạn dở rồi bước nhanh ra cửa.
-         Em nói sao? Y Ly bị hổ bắt sao? Nó đi rừng với ai mà bị hổ bắt?... em nói rõ thầy nghe xem nào.
Y Ruôi thở không ra hơi, nghe thầy nói cũng phải phì cười. Chẳng hiểu nó truyền tin thế nào lại bị thầy nghe nhầm ra thế. Trông điệu bộ vội vã của thầy nó càng mắc cười hơn. Thở gấp lấy hơi nó vội xua hai tay.
-         Không… không phải thầy ạh. thằng Y Ly bị con hổ mang cắn, là rắn hổ mang chứ không phải hổ. Đi theo em, à nó đi với em vô rừng bắn sóc. Nó đi không cẩn thận giẫm phải con hổ mang, à… rắn hổ mang. Không may bị đớp vào chân. Nó sợ quá té xỉu. Em hút nọc ra rồi gọi mãi mà nó không tỉnh. Em cõng nó không nổi, đành lấy lá cây che nắng cho nó rồi về gọi mọi người. Buôn xa quá, em sợ không kịp… thầy đi xem nó với em nhé.
Hai thầy trò hớt hải chạy đi, thầy chỉ kịp đóng sơ cái cửa nứa của căn phòng cũng làm bằng nứa. Thực ra nó là cái lán tranh vách nứa do dân trong buôn hò nhau một ngày công để làm cho thầy giáo mới về buôn.
Thấm thoát thầy cũng ở đây được một năm rồi. Tốt nghiệp Đại học đã hai năm, tấm bằng loại khá đủ sức để thầy xin vào mấy truờng gần nhà. Nhưng những ngày đi thực tập trên vùng rừng núi cao nguyên làm thầy thay đổi quyết định. Những đứa trẻ hiền lành thật thà, nguời dân mộc mạc bình dị, cái chân chất gần gũi ấy khiến thầy cảm thấy gắn bó với nơi này biết bao. Những nguời dân bình dị như chính nếp sống của học đã giữ chân thầy ở lại, trở thành thầy giáo nơi buôn Kang Dăng này, cái buôn nhỏ chỏ độ vài chục  nóc nhà lấp ló sau những ngọn đồi trùng điệp một màu xanh rừng thẳm. Trẻ con ở đây hiếu học lắm. Có em một buổi đi học một buổi lên rẫy giúp cha mẹ làm cỏ tỉa hạt hay thu hoạch vụ mùa. Có em buổi đi học buổi vào rừng kiếm măng mang ra chợ xã bỏ mối cho mấy quán của nguời Yoăn. Vất vả vậy mà không em nào nghỉ dù chỉ một buổi học, sĩ số lớp duy trì đều, nhiều em đạt danh hiệu Học sinh tiên tiến đuợc lãnh thuởng, cha mẹ chúng cũng mừng, mang theo bó rau bí hay ít măng rừng đến cho thầy, cảm ơn rối rít. Thầy từ chối không nhận bảo đem về thì họ cuời bảo: “thầy cứ ăn đi, ở nhà ăn không hết mà”. Lời thật thà ấy nghe mới bình dị làm sao khiến thầy vui lạ. Tuy mới chỉ ở đây một năm nhưng mối quan hệ thầy trò và cha mẹ chúng cũng trở nên gần gũi, hiểu nhau hơn.
Con đuờng mấp mô đây bụi cỏ, đi một lúc đã dẫn sâu vô rừng. Gặp con suối mát, Y Ruôi nghỉ mệt ngồi xuống vục nước rửa tay rửa mặt.
-         Thầy cũng rửa mặt cho mát.
-         ừ, em rửa đi, nhanh lên đi xem Y Ly thế nào chứ để bạn một mình trong rừng nguy hiểm.
-         dạ, nhưng em mệt quá thầy ơi. Nãy giờ em chạy cả đoạn đuờng xa… thầy đừng lo, nó sẽ không sao đâu mà.
-        
Hai thầy trò lại đi tiếp…
*--*--*
Thầy đi khuất sau con dốc, cả lũ ôm bụng cuời.
-         Thằng Y Ruôi đóng giả tài thật, nhìn mà không biết nó đang nói dối. tao cứ tuởng nó đang nói thật mày ạ.
-         ừ, thằng này giỏi… ấy, mà nó có nói dối mình bao giờ chưa nhỉ???
-         ừ nhỉ, phải đấy???
-         thôi thôi. Mấy cậu vào việc chính đi, ở đó mà nói nhiều, nhanh không thầy về bây giờ.
Giọng lớp truởng H Siêu vang lên có uy lực đến lạ, cả đám vội lật đật mở cửa buớc vào căn phòng vách nứa cửa khép hờ ban nãy, cùng nhau dọn dẹp. Chợt H Siêu đứng ngẩn nhìn quanh.
-         Gì vậy H Siêu?
Y Quân lên tiếng xé tan không gian nín lặng trong vài phút.
-         À, thầy ở gọn gàng quá. Tôi cứ tuởng thầy sống tuềnh toàng lắm chứ, con trai mà, lại ở môt mình nữa.
-         Ui dào, bà tuởng ai cũng như bà à..
-         Tôi thì sao chứ… ý ông là gì???
-         Ớ đâu có.. à, không biết thầy có nguời yêu chưa nhỉ?
-         Không biết nữa. Chắc là có rồi chứ.. Hay là chưa nhỉ…
Cả đám vừa dọn dẹp vừa nói chuyện rôm rả.
-         Không biết Y Ly làm xong việc chưa ta. Nó mà không chặt được cành mai đẹp là không đuợc đâu.- H Siêu chợt nhớ ra.
-         ừ, tôi cũng mong xem cây mai quá. – giọng H Thư xen vào.
*--*--*

- thầy ơi, em quên đường rồi, hình như bên này hay sao ấy… à không, đuờng kia thầy ạ…
Y Ruôi tư lự truớc ngã rẽ không nhớ đi đường nào.
-         Y Ruôi, em cho thầy biết đi, em đang dối thầy đúng không? Chúng ta đi lòng vòng nãy  giờ rồi mà chưa tìm thấy Y Ly. Trong khi các em đã thuộc khu rừng này rõ lắm cơ mà.
Lau mồ hôi lấm tấm trên trán, thầy Nguyên nghiêm mặt.
-         Đâu có… dạ không có đâu thầy.- Y Ruôi vẫn làm bộ kiên quyết dù giọng nói đã có phần ấp úng.
-         Y Ruôi, nói thật đi nào. Thầy biết xưa nay em đâu có nói dối như vậy. các em có “âm mưu” gì đúng không?
Thầy nhấn mạnh từ âm mưu làm suýt nữa Y Ruôi phì cuời.
-         Dạ không có đâu thầy… thật ra… dạ đây là đề xuất của lớp truỏng… tại chúng em biết ở chỗ thầy đón năm mới vui lắm, có mai vàng, bánh chưng… tụi em sợ tết ở đây buồn thầy  không ở lại với tụi em nên…
Y Ruôi cúi mặt ấp úng.
-         Ôi, cậu nhóc này…-Thầy phì cuời- thật là, thì ra đây là kế “điệu hổ li sơn” đó hả?- Thầy hóm hỉnh- vậy các bạn khác ở đâu rồi?
-         Dạ… ở nhà thầy ạ…
Câu chuyện tiếp tục trên con đuờng về buôn, thầy Nguyên cảm thấy trong lòng có niềm vui khó tả.

*--*--*

Lớp truởng H Siêu chạy hết chỗ nọ sang chỗ kia chỉ đạo lau bàn ghế, quét mạng nhện, sắp xếp lại bạn làm việc của thầy… nhìn ai cũng vui vẻ, mặt lấm tấm mồ hôi.
-         Lau nhanh nào các bạn. H Thư lau kĩ cái bàn nhé… ấy ấy cuốn sách ấy để chỗ cũ cho thầy…
-         Dọn dẹp xong chưa các bạn trẻ..?
Giọng thầy Nguyên vang lên khiến căn phòng bỗng im bặt, không khí căng ra, các bạn ngơ ngác nhìn nhau. H Siêu chưa kịp định thần, lắp bắp như kẻ cắp bị bắt quả tang đang ăn trộm. “thầy… thầy… Y Ruôi…”
Y Ruôi buớc theo sau  thầy, gãi đầu gãi tai.
-         Xin lỗi lớp truởng… tôi… tôi nói thật với thầy rồi.
-         Úi … cậu này…
-         Thôi đuợc rồi, thầy biết kế hoạch của các em rồi, H Siêu cũng đừng trách bạn ấy.- thầy Nguyên vội lên tiếng.- thầy cảm ơn các em, thầy vui và cảm động lắm, cảm ơn các em…
H Siêu đỏ mặt cuời trừ.
-         À mà lần sau đừng tự tiện xâm nhập nhà nguời khác thế nhé. Ít ra cũng phải nói truớc cho thầy biết đuờng chuẩn bị chứ, không lộ mất mấy bí mật đời tư của thầy thì sao?!- thầy Nguyên nháy mắt hóm hỉnh.
Căn phòng nhỏ vỡ òa, lũ trò nhỏ nhao nhao lên: “bí mật gì vậy thầy? a, thầy có bí mật gì kìa…”
-         Các bạn ơi, mai về rồi, mai vàng về rồi này…- Y Ly đủng đỉnh vác cây mâi buớc vào.- Ơ, thầy,… hì hì… ủa, lớp truởng, vậy là sao…?
-         Còn sao trăng gì nữa, thầy biết kế hoạch của tụi mình rồi. thôi vào đây, xem cây mai thế nào đã. Sao cậu đi lâu thế, làm chúng tôi đợi mãi.
-         Tại tôi tìm mãi mới thấy cây vừa ý mà…
-         ….
Cái lạnh se se tràn qua căn phòng. Gió lùa qua khe vách  nứa rồi đi ra qua cánh cửa cũng bằng nứa mang theo tiếng cuời giòn vang trong trẻo của nguời thầy và đám trò nhỏ. Đang giao mùa, cái lạnh mùa đông đang nhường chỗ cho khí trời ấm áp đầu xuân. Xuân đang về trên vùng đất cao nguyên này….
H XÍU H MOK