Lời cảm ơn

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của Mèo Con Anx, hi vọng tiếp tục nhận được sự ủng hộ của bạn.
Mến chúc bạn luôn vui tươi và tìm thấy nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống nhé!

1 tháng 1, 2014

TIẾNG KHÓC GIỮA TRƯA HÈ

Nắng đổ bóng tròn gắt rực trên đầu, tiếng chuông chùa xa xa điểm đều đều từng tiếng một vào không gian vắng lặng giữa trưa hè chói chang. Đang ban trưa, giờ này không có ai ra đường, người ta dừng chân trong những quán cà phê máy lạnh, hoặc nghỉ ngơi trong nhà để tránh nắng.
Chiếc xe Dream dừng kít bên lề đường, trước cổng ngôi chùa lớn. Chị bước xuống, trả tiền xe rồi lặng lẽ tiến lại cổng chùa, núp mình dưới bóng cây đa đang xòe tán chống chọi cái nắng như đổ lửa phía trên đầu. Trong chiếc khăn lớn, đứa bé đang thiêm thiếp ngủ, ngo nghoe cựa quậy. Chị bỏ bớt lớp khăn che nắng, ôm chặt con vào lòng. Đôi mắt chị ầng ậc nước, chực rơi xuống, nhưng chị kìm lại được. Bỗng đứa bé òa khóc, tiếng khóc xé tan không khí vắng lặng ban trưa đang ngự trị quanh đây. Chị vỗ về con, mở cúc áo cho con bú, nước mắt chan hòa.
Chị là giáo viên cấp 2 ở một trường xã, chồng làm cán bộ huyện. Đồng lương công chức tuy không cao nhưng cũng đủ trang trải. Cuộc sống gia đình nhìn vào thật hạnh phúc, vợ chồng sớm tối quấn nhau như đôi chim sẻ. Anh yêu thương chị hết mực, không để chị làm gì nặng nhọc. Anh lại biết nấu ăn, được ngày nghỉ là anh tranh thủ vào bếp tự tay nấu những món ngon cho vợ. Rồi thỉnh thoảng thấy chị ngồi buồn vẩn vơ, biết chị nhớ nhà nhớ mẹ, anh liền lấy xe chở chị về thăm. Chị cảm thấy hạnh phúc khi có được người chồng yêu thương mình như vậy. Hai  năm sau ngày cưới, công việc cũng tạm ổn định, chị nghĩ đến chuyện sinh con. Những ngày mang bầu, anh càng chăm sóc chị nhiều hơn, chị thích ăn gì là anh liền đi mua hoặc tự tay nấu cho chị ăn, chị muốn đi đâu là anh nằng nặc chở chị đi. Quãng đường từ nhà đến trường chị dạy gần năm cây số, lại ngược đường với ủy ban chỗ anh làm, vậy mà ngày nào anh cũng dậy thật sớm, chở chị tới trường rồi mới đi làm, trưa tan sở lại đến đón chị về. Ai nhìn vào cũng ghen tị với chị vì được chồng yêu thương như thế.
Anh bình thường là con người chu toàn như vậy, rất mực yêu thương gia đình như vậy. Nhưng ở anh có một cái dở mà chị chưa bao giờ hiểu nổi. Anh không hút thuốc và rất ít khi uống rượu, nhưng mỗi khi uống rượu, anh trở thành một con người hoàn toàn khác, anh trở nên hung hăng, gây sự với mọi người, thậm chí anh còn đánh chị nữa. Có lần đi nhậu về, từ ngoài ngõ vào đến nhà, gặp ai anh cũng chửi, còn đòi đánh người ta. Biết tính anh nên ai cũng né, lẳng lặng bỏ đi chứ không nói lại câu nào. Vào đến nhà, thấy chị đang lui cui dưới nhà, anh tiến lại chỉ thẳng mặt, hỏi sao thấy anh về mà không ra đón, vợ con thế à. Rồi anh nổi cơn tam bành, đập nát cái ti vi mới mua, cái tủ kính cũng bị đập nát vụn. Chưa hả cơn giận, anh còn lao vào tát chị tới tấp, đạp chị ngã xuống đất sõng soài. Nghe tiếng chị gào khóc, bà con hàng xóm vội chạy sang can ngăn, giải thoát cho chị, đưa chị lánh tạm nơi khác. Anh quậy chán, thấm mệt rồi lăn ra ngủ, đến sáng dậy nhìn cảnh tượng trước mắt mới lơ mơ nhớ ra rồi vội vã đi tìm chị về. Anh đi khắp các nhà bà con hàng xóm, chạy xuống tận nhà mẹ chị để tìm chị. Chị nhìn anh lặng lẽ không nói gì, sự tức giận dồn lên cay khóe mắt. Chị không khóc mà sao nước mắt cứ chảy hoài không sao ngăn được. Anh nhào tới ôm lấy chị, xin lỗi rối rít, anh khóc lóc, ân hận cầu xin chị tha thứ, anh hứa hẹn đủ điều, thề thốt đủ điều rằng sẽ không bao giờ có lần sau như thế. Người phụ nữ thường mềm yếu và dễ bao dung. Thấy anh như vậy, dù đã quyết tâm sẽ không tha thứ cho anh, không tin lời anh nữa, dù đã viết sẵn tờ đơn ly hôn và chỉ chờ anh ký, nhưng trước những lời hối lỗi, van vỉ kia, đã bao lần chị bao dung, rồi gật đầu đồng ý tha thứ cho anh, rồi lại theo anh trở về. Anh mừng rỡ đón chị về, chở chị đi khám và sốt sắng hỏi xem chị có bị đau hay khó chịu ở đâu không. Nhìn anh như thế, sao chị cầm lòng cho đặng.
Sau những lần như thế, sóng gió lại tạm lắng xuống, những ngày êm đềm của đôi vợ chồng trẻ lại mở ra và tưởng chừng hạnh phúc cứ kéo dài mãi. Người chồng rất mực thương vợ giờ đây sắp đảm nhiệm thêm vai trò mới - làm cha. Hai anh chị thường cùng nhau ra chợ mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho sinh linh nhỏ sắp chào đời, anh lăng xăng khắp chợ để chọn đồ cho đứa con đầu lòng. Chốc chốc anh lại quay sang hỏi  vợ có mệt không, có khát không, có muốn ăn gì không…
Rồi ngày mong đợi nhất của cả gia đình nhỏ cũng đến, chú nhóc chào đời cất tiếng khóc vang động cả hành lang bệnh viện, cùng với đó là tiếng cười hạnh phúc của anh và nụ cười mãn nguyện của chị. Bà ngoại đứng ngắm đứa cháu kháu khỉnh đang được cha nâng niu ngắm nghía rồi nuối tiếc bế lại đưa mẹ mà trong lòng cảm thấy vui lây, mừng con gái tìm thấy bến đỗ hạnh phúc.
Ngày con gái bà dẫn anh về ra mắt gia đình, bà không khỏi ngỡ ngàng và lo lắng. Chị mới trải qua mối tình cũ chưa lâu, người yêu trước của chị xét ra không đến nỗi nào, tướng tá đàng hoàng, tính tình cũng hiền lành, nhưng gia đình hai bên nhất định phản đối đôi trẻ đến với nhau. Nhà bên đó không ưng con gái bà, bà cũng không mặn mà với dòng họ bên đó, thế nên người lớn quyết liệt ngăn cản đôi trẻ đến với nhau. Người yêu chị vâng lời gia đình, rời quê lên thành phố học, rồi mất liên lạc luôn với chị. Chị đã đau khổ bao nhiêu, khóc thầm bao nhiêu đêm, bà biết hết, bà cũng lo lắng cho chị nhiều lắm, khuyên nhủ chị nhiều điều. Thế rồi chị dẫn anh về ra mắt gia đình. Anh có dáng người cao ráo, hơi gầy, khuôn mặt xương xương nhưng nụ cười khá duyên. Anh ít nói và hơi cục tính, nhưng được cái tỉ mỉ và chu đáo. Xét về gia cảnh và điều kiện, anh không có gì đáng phàn nàn. Có điều bà không yên tâm vì anh cục tính và cũng khá nóng tính, lại nghe có tin đồn có lần anh uống rượu và nổi trận lôi đình trong đám cưới của cô người yêu cũ cách đó ít lâu, bởi vậy linh cảm người mẹ khiến bà bất an trước lựa chọn của con gái. Bà có nói bóng gió điều này với chị, chị chỉ cười, nói nửa đùa nửa thật, lấy nhau về rồi sống được với nhau thì sống, không sống được thì chia tay. Ấy là chuyện cách nay đã lâu, còn bây giờ, nhìn con rể nâng niu đứa cháu ngoại mới lọt lòng của bà, bà cũng thấy yên tâm, thầm trách mình đã nghĩ oan cho người tốt.
Thêm thành viên mới gia đình nhỏ thêm nhộn nhịp, tiếng trẻ con khóc, tiếng nựng con vang lên trong ngôi nhà nhỏ. Anh tranh thủ sáng dậy sớm, giặt giúp vợ thau quần áo em bé, đặt nồi nước nóng lên bếp rồi mới đi làm, trưa tan sở lại tranh thủ về nhà thăm vợ và ngắm con trai.
Thời gian trôi qua thấm thoát thoi đưa, cuộc sống êm đềm trôi qua mấy chốc, mọi chuyện lại trở nên xấu đi khi anh được xét kết nạp đảng. Chẳng là xét lý lịch ba đời thì bên dòng họ nhà chị ngày trước có người theo ngụy phải đi cải tạo một thời gian, thế nên anh không đủ điều kiện để được kết nạp. Anh chán chường tìm đến rượu bia giải sầu. Đêm hôm đó anh về nhà mà người đầy mùi rượu, miệng lảm nhảm điều gì không rõ, vừa đặt chân vào nhà anh liền tát chị một cái như trời giáng, năm dấu ngón tay in đỏ trên đôi má, chị nhìn anh ngơ ngác.
-         Cô, và cả gia đình cô, vì chuyện này mà tôi bị cười vào mặt, nhục nhã quá, cô biết không... thế là đi đứt cái danh hiệu thi đua rồi, cô biết không…
-         Anh bình tĩnh lại nào, con đang ngủ anh đừng làm ồn kẻo con tỉnh giấc… có gì sáng mai rồi mình nói chuyện…

-         Đừng có lấy con ra mà hù tôi, đừng nghĩ cô đẻ cho tôi đứa con thi muốn làm thánh cũng được, dẹp mẹ con nhà cô đi. – Anh hằn học, đôi mắt đỏ ngầu tưởng chừng có ngọn lửa đang cháy hừng hực trong đó.

-         Chuyện đâu còn có đó, anh bình tĩnh lại đi, để mai nói tiếp… Để em lấy nước cho anh rửa mặt, rồi anh đi nghỉ nhé…- chị vẫn nhẹ nhàng và kiên nhẫn khuyên nhủ chồng.

-         Cô thôi cái điệu bộ ngọt ngào ấy đi, tôi không cần, tôi không cần cái gì hết….

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, mọi nhà đã chìm vào giấc ngủ, bỗng có tiếng rơi vỡ loảng xoảng của đồ đạc, tiếng khóc thét của trẻ con, tiếng la hét thất thanh của người phụ nữ khiến màn đêm bị xé toạc, mọi người giật mình thức giấc. Hàng xóm chạy sang khi nghe chị khóc van thảm thiết. Chị ngồi trong góc nhà, đầu tóc rũ rượi, quần áo nhàu rách, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, tay ôm chặt đứa con đang khóc thét. Chị cố dùng thân mình che con khỏi những cú đá cú đấm của chồng, những cú đá như trời giáng khiến chị đau đớn và cảm thấy nhục nhã ê chề. Anh hằn học, loạng choạng trong cơn say, đấm đá chán rồi gục người xuống, ôm đầu cười khằng khặc như thằng điên. Mọi người nhân lúc đó lại đỡ chị dậy rồi đưa đi trốn. Chị bế con chạy đi trong đêm, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt tràn rơi lã chã. Chị cứ đi như thế trên con đường vắng đến khi trời tản sáng. Chị đến nhà người chạy xe ôm ngay đầu làng, nhờ chở đi. Nhưng đi đâu? Câu hỏi đặt ra mà không có lời đáp, biết đi đâu bây giờ? Thì cứ đi thôi. Anh thuộc lòng tính chị, biết tỏng những nơi chị có thể đến và chắc chắn dù đi đến đâu anh cũng sẽ tìm được đến chỗ chị ở thôi. Chiếc xe Dream lao đi chở theo người đàn bà với đứa bé đang ngủ trong lớp khăn, đôi môi hồng khẽ mím lại chặp chặp.
Trời bỗng nhiên tối sầm lại trước mắt chị hay đôi mắt chị chợt tối đi khi anh xuất hiện ngay trước mắt. Anh đứng đó, bộ dạng nhìn thảm thương, dáng người gầy còm trong bộ quần áo nhăn nhúm, mái tóc rối bù và đôi mắt thâm quầng, hàng râu ria lổm chổm như đã lâu lắm rồi không được cắt tỉa. Anh nhìn chị, chị cũng nhìn anh, hai đôi mắt chạm nhau giữa khoảng không gian đặc quánh. Họ không nói câu nào hay họ không còn gì để nói, chỉ có đôi mắt họ đang đối thoại. Ánh mắt chị nhìn anh vừa xa lạ vừa xót thương, lại có cả sự đau lòng. Anh nhìn chị bằng đôi mắt van vỉ, cầu xin sự tha thứ, cầu xin sự ban ơn và cầu xin sự trở lại của một điều gì dường như đã mất.
Bất chợt tiếng khóc con trẻ lại vang lên xé toạc màn không khí đặc quánh, xé toạc sự trách móc và cả sự van vỉ. Anh chạy lại đỡ đứa con thơ bằng đôi bàn tay run rẩy như một đứa con nít nâng niu món quà quý giá mới được tặng mà sợ bị ai đó giành mất. Chị cũng giật mình cúi xuống ôm chặt con, luống cuống dỗ dành đứa con đang khóc trên tay mình. Hai mái đầu đụng phải nhau kêu nghe cốp một tiếng, anh luống cuống xoa đầu chị, vụng về, long ngóng. Theo phản xạ chị ngước mặt lên, đôi mắt chợt long lanh khi chạm phải ánh mắt anh, khi nhìn thấy những cử chỉ vụng về của anh. Tấm lòng người đàn bà lại trở nên mềm nhũn trong chị, cảm giác yêu thương khi xưa ùa về khiến chị không thể cưỡng lại một nụ cười nở ra trên khuôn mặt lấm lem nước mắt.
-         Anh biết anh không xứng đáng để em tha thứ, anh cũng không dám cầu xin thêm sự tha thứ từ nơi em, nhưng, chỉ lần này thôi, anh xin em, hãy vì con mà theo anh về, đừng để con phải tiếp tục chịu đựng như thế này vì anh. Theo anh, mình về nhà em nhé…-Anh thì thầm một cách khó nhọc.
-         ….
Người đàn bà không thốt nên câu nào, mọi lý do giờ đều trở nên vô nghĩa, hay mọi điều khác đều trở nên không còn quan trọng? Cũng chẳng rõ nữa, tiếng chuông chùa vẫn ngân vang đâu đó đều đều, trên nền gạch, hai cái bóng đổ dài chụm đầu vào nhau lướt đi chầm chậm. Chị lặng lẽ ôm con bước đi, không ngoái đầu lại.

25 tháng 11, 2013

SÀI GÒN VẪN ĐỢI NÓ VỀ THÔI

Lý Văn Lợi-Tác giả bài viết (nguồn: FBNV)
Sài Gòn hiện hữu trong đầu nó những ngày học phổ thông là qua những biển ghi lộ trình trên những chiếc xe Buôn Ma Thuột – Sài Gòn. Ngày ấy, nó mơ mộng lắm, nó quyết tâm học thật giỏi để mai sau xuống Sài Gòn học. Sài Gòn trong nó lúc ấy viển vông đến vô cùng. Có chăng nó cũng chỉ hình dung ra nơi đó người đông chen chúc như cảnh chợ búa mà lâu lâu nó được mẹ dắt theo một lần, nó chỉ hiểu được như vậy.
Nó chắc chắn sẽ nhớ như in cảm giác lần đầu đến nơi mà nó nghĩ nó sẽ theo học đại học, ngồi trên xe, nó bơ vơ một mình lọt thỏm phía hàng ghế cuối cùng, nó sẽ đến Sài Gòn chỉ trong chiều tối nay thôi. Sài Gòn cứ miên man trong đầu nó như thế nào nó không tưởng tượng nổi nữa. Và rồi, Sài Gòn chào nó vào buổi chiều tà, trong khung giờ cao điểm của thành phố khiến nó choáng ngợp mà nước mắt trào ra chỉ vì không dám qua đường. Sài Gòn nơi nó mơ mộng là đây.
Sài Gòn gắn bó với nó bắt đầu bằng những ngày đầu bỡ ngỡ, chập trững những bước đi đầu của chàng trai lần đầu bước khỏi lũy tre làng để đến với chốn phồn hoa đô hội, nó bị choáng ngợp với tốc độ của cuộc sống nơi đây, những dòng người xuôi ngược, những hàng xe nối dài mà đợi chờ mãi nó cũng không dám băng qua đường. Sài Gòn những ngày ấy khiến nó phải tự lập, nó khóc vì nhớ nhà, vì những lời nặng nhẹ của những đứa bạn cùng phòng kí túc xá đã chính thức cướp mất sự dỗ dành, chở tre của ba mẹ dành cho nó khi ở nhà.

Sài Gòn năng động, ồn ào, Sài Gòn không còn nữa những người thân bên cạnh nó, khiến nó phải hòa mình vào cuộc sống nơi đây. Sài Gòn đến với nó dữ dội quá, ấn tượng quá, đôi lúc nó muốn từ bỏ giấc mơ thành một chính trị gia để về với buôn làng yên ả, được oằn mình với những thác nước xoáy tít, được thả mình dưới những dòng sông quê, được về bên những trợ thụ đắc lực nhất để không phải bon chen, để được bảo vệ tối đa. Nhưng, Sài Gòn bén duyên với nó khi nó bước vào giảng đường thực sự. Rồi nó cũng quen với những con người xa quê vào Sài Gòn học như nó, nó thấy không còn cô đơn và xóa đi cảm giác tủi tủi khi nhớ nhà nữa, Sài Gòn giờ đây đã tạo cho nó cái đồng hồ sinh học với nhịp đều đặn để kịp với guồng quay mang tên năng động.
Nó mang đến Sài Gòn một con người chân chất và ngơ ngác như nai tơ đúng chất của núi rừng Tây Nguyên, thời gian cứ trôi đi lặng lẽ, nó cũng lớn dần lên, nó không còn nai tơ mãi nữa, nó thành cáo lúc nào không hay, nó đã là công dân của Sài Gòn, là sinh viên của Đại học Khoa học xã hội nhân văn, nó có nhóm học tập, có những người để sẻ chia mỗi lúc vui buồn. Nó xông xáo với những cuộc thi học thuật từ cấp khoa đến trường tổ chức. Nó đã biết lang thang Sài Gòn qua những tiệm sách cũ để rồi mọi chủ tiệm đều ấn tượng nó, nó thích cái cảm giác cứ đến là cô chủ lại hỏi nó : “ Đọc “hớt” chưa con” ? Nó mê sách mà đến nỗi mỗi lần mua lại được tặng thêm mà duy nhất chỉ có nó, đúng là khách hàng thân thiết mất rồi.
Nó có những người bạn thân đến từ mọi miền, nó không quên những buổi chiều lang thang Làng Đại Học thưởng thức những món sinh viên mà cả nhóm nó khoái khẩu nào là Cháo lòng Tân Tiến, nước mía Bà Hai, Tàu Hũ thể thao...Nó có những mùa Noel đáng nhớ với những người bạn, nó được thỏa thích chụp hình dưới những ánh đèn trang hoàng lộng lẫy mà dường như thành nét riêng của Sài Gòn, được chen chúc vào đám đông đến nghẹt thở khu quanh nhà thờ Đức Bà mà mãi hôm sau mới về phòng. Và, nó hạnh phúc khi được gặp thần tượng của nó qua những show diễn ở Kí túc xá mỗi dịp xuân về.
Sài Gòn của những ngày thân thương với nó ghi dấu nhất vẫn là những giờ học trên giảng đường, Nó luôn mang trong con người nó phương châm “Học hết sức, chơi hết mình”. Nó quên sao được cảm giác khi lần đầu nghe tên những Tiến sĩ, Phó giáo sư, Giáo sư sẽ phỏng vấn nó trong vòng thi tuyển chọn vào lớp Cử nhân tài năng, nó run run mà người ướt đẫm mồ hôi khi lần đầu trong cuộc đời nó được trải nghiệm, nó sẽ hằn ghi dấu với những bài tiểu luận khó mà tìm tài liệu mãi không ra dù đã chạy ngược xuôi từ thư viện trường đến thư viện tổng hợp, nó của sinh viên năm ba đánh dấu chút gì đáng tự hào khi dám thuyết trình trước đám đông mà được giảng viên tấm tắc khen.
Sài Gòn với nó không còn xa lạ nữa, nó yêu Sài Gòn từ lúc nào không hay, nó chưa bao giờ buột miệng để nói ra nhưng nó cảm nhận được nó yêu Sài Gòn lắm, nó yêu những chuyến xe buýt ngược xuôi, rong ruổi trên khắp các ngả phố, nó yêu những cô hàng quán ven cổng trường luôn niềm nở và cho nó những món ngon mà nó không bao giờ quên và nhiều nhiều lắm những điều nó không sao kể hết.
Nó nhớ Sài Gòn. Nhớ lắm, Sài Gòn đã cho nó nhiều thứ quá, Sài Gòn dạy nó mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn, Sài Gòn cho nó biết nó là ai và nó phải làm gì, Sài Gòn cho nó môi trường học thuật quá tuyệt vời, cho nó những người bạn mà mỗi khi nhắc đến là biết bao kỷ niệm ùa về. Đêm nay, nó lại ngồi viết, nó viết với một tâm trạng khoan khoái xen lẫn chút gợi buồn, nó đã sống và đã xa Sài Gòn hơn hai tháng nay rồi, ừ, Sài Gòn vẫn cứ tấp nập, vẫn tắc đường, trên giảng đường vắng nó thì đàn em đã thay thế. Dẫu vẫn biết gặp nhau rồi lại xa nhau là thường, bởi đời người là những chuyến đi nhưng sao xa Sài Gòn nó thấy bồi hồi đến thế. Hễ có gì là nó lại đem Sài Gòn để so sánh, để ví von trong suy nghĩ của nó, Sài Gòn không mưa dầm như quê nó, Sài Gòn món gì cũng có...Tim nó sao cứ se thắt lại, Sài Gòn đã đi vào trong tâm hồn nó, Sài Gòn sẽ là một chương lớn trong cuốn nhật ký của nó, nó sẽ dựng một clip thiệt hoành tráng về thời sinh viên mà hai tiếng Sài Gòn cho phông nền sẽ đủ để bao hàm tất cả.
Xa Sài Gòn, nó nhớ da diết, nó vẫn sẽ trở lại, sẽ trở lại một ngày gần nhất thôi, về với Sài Gòn nó sẽ làm những điều nó đã từng làm, sẽ đến những nơi nó từng đến, lúc đấy chắc nó sẽ thỏa thích lắm đây. Sài Gòn ơi, mảnh đất đến rồi đi sao thấm đượm nghĩa tình đến thế. Nó lật lại thơ Chế Lan Viên mà nó hay ngấu nghiến thời phổ thông mơ mộng ấy. 
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”
Nó chợt giật mình, giữa đại ngàn Tây Nguyên những tiếng gà đã gáy, màn đêm im ắng để nó viết về Sài Gòn như người tình lâu năm đã sáng dần lên. Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn. Sài Gòn ơi! Ta với mi đã là một, tâm hồn ta đã có Sài Gòn sâu sắc đến mặn nồng. Sài Gòn ngày Nó đến gần đây chắc chắn sẽ đổi thay nhiều thêm, và nó sẽ có niềm vui riêng ở đất Sài Gòn vào ngày làm lễ Tốt nghiệp. Rồi Sài Gòn vẫn đợi nó về thôi.
Theo: Lý Văn Lợi
(Nguồn: Facebook)